Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Một mùa đông Nga trong tôi vẫn còn nguyên vẹn

Có những ngày mùa đông trôi qua rất chậm — không phải vì tuyết rơi dày, hay vì gió lạnh kéo dài, mà vì trong lòng ta có một khoảng trống chưa kịp gọi tên. Mỗi lần mùa đông về, ký ức lại mở ra những ngăn tủ xưa cũ, nơi tôi cất giữ những ngày tháng du học Nga đầu tiên, những bỡ ngỡ, đơn độc, cả những buổi chiều đứng lặng trong tuyết mà nghe lòng mình ngân lên như một bản nhạc không lời.

Không biết từ khi nào, nước Nga trở thành miền ký ức khiến tôi cứ trở đi trở lại bằng nỗi nhớ — dù xa đã lâu, dù chưa kịp sống trọn với những tháng năm ấy. Và có một mùa đông, tôi đã bước chân ra khỏi căn phòng nhỏ của mình, để đi, để thấy, để chạm vào nước Nga bằng chính những cảm xúc thật nhất, không qua cửa kính, không qua màn hình điện thoại, không qua lời kể của ai khác.

Một mình trong lòng mùa đông nước Nga

Tôi từng nghĩ mùa đông là mùa của sự im lặng — và đúng là vậy, nhưng đó không phải là sự cô đơn, mà là thứ im lặng biết kể chuyện. Vào một cuối tuần không có bài kiểm tra, không ai rủ đi đâu, và cũng chẳng có động lực để ngồi lại với đống bài tập tiếng Nga chất chồng, tôi quyết định rời khỏi căn phòng quen thuộc ở ký túc xá, xách ba lô đi về phía vùng ngoại ô của nước Nga — nơi tuyết rơi nhiều hơn, không khí lạnh hơn, và có cái gì đó khiến người ta dễ thở hơn.

Càng đi xa thành phố, khung cảnh càng trở nên trầm mặc. Những hàng cây ven đường phủ đầy tuyết trắng, cúi rạp như đang chào đón một kẻ lữ hành xa lạ. Những mái nhà nằm im lìm trong lớp sương mỏng, bến xe không người, cửa hàng thưa vắng bóng khách. Tôi không ngờ rằng chỉ cách trung tâm Moscow vài chục cây số mà thế giới lại đổi khác đến thế — như một vùng đất tách biệt, chỉ dành riêng cho mùa đông và những người đủ tĩnh lặng để lắng nghe nó.

Tôi bước đi thật chậm, để tuyết kịp đọng lại trên vai áo, để những suy nghĩ lặng lẽ trong tôi có thời gian trồi lên mặt nước. Và tôi thấy mình không còn buồn nữa. Lạ thật — cái rét tê tái ấy, thay vì làm tôi co ro, lại khiến tôi thấy mình đang sống, đang hiện diện.

Tình người ấm áp nơi xứ lạnh

Tôi được một bà cụ người Nga — mà tôi gọi thân mật là babu — đón vào nhà khi biết tôi là du học sinh Việt Nam. Chân tay tôi lúc đó đã tím tái vì lạnh, hơi thở phả ra như khói thuốc. Nhưng khi bước qua ngưỡng cửa, một làn hơi ấm lan ra — không chỉ từ máy sưởi, mà từ chính nụ cười và ánh mắt nhân hậu của babu. Tôi đã ở nước Nga được vài năm, nhưng hiếm khi cảm nhận được cảm giác “như về nhà” rõ rệt đến vậy.

Babu nấu cho tôi một bữa trưa giản dị nhưng đầy bất ngờ. Món salad củ cải đỏ chua ngọt, salad cà chua với dưa chuột mát lành. Tôi còn nhớ cả món bí đỏ rán giòn lạ miệng mà bà làm, và món nấm om gà sền sệt, đậm đà khiến tôi muốn ăn thêm mãi. Không thể thiếu là những chiếc bánh Blin nóng hổi, quết kem chua — đặc sản không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực Nga.

Tôi chưa bao giờ ăn ngon đến thế. Có thể là vì hương vị lạ miệng, nhưng có lẽ nhiều hơn là bởi tôi đang ăn bằng cả sự xúc động của một người con xa xứ, được ai đó thương, dù chỉ là một lần gặp gỡ. Babu nói nhiều, rất nhiều, bằng tiếng Nga, và tôi — với vốn từ còn vụng về của mình — không thể hiểu hết. Nhưng kỳ lạ là, tôi lại hiểu bà. Tôi hiểu ánh mắt đầy cảm thông, bàn tay vỗ nhẹ lên vai tôi như của một người bà thật sự, và cả những khoảng lặng sau mỗi câu chuyện — nơi bà đang nhớ lại những điều không thể nói thành lời.

Những ngày đơn sơ mang màu ký ức

Buổi chiều ấy, tôi cùng babu uống trà trong căn bếp nhỏ. Người Nga không uống trà như người Nhật hay người Anh, không nghi thức rườm rà, chỉ đơn giản là một tách trà nóng, vài viên socola hay bánh bích quy. Vậy mà, tôi đã nhớ mãi.

Cảnh tuyết rơi bên ngoài cửa sổ, âm thanh ấm áp từ ấm nước sôi, mùi thơm nhẹ của trà đen và tiếng nói chuyện rì rầm của một người bà tuổi xế chiều… Những điều nhỏ bé ấy, với tôi, như một khoảng trời riêng — nơi mà du học Nga không còn là hành trình đơn độc, mà là chuyến đi đầy nhân duyên và cảm xúc.

Cuối tuần đó, tôi không mang về nhà một tấm ảnh nào, cũng không có đoạn clip nào để khoe với bạn bè. Nhưng tôi mang về một điều quý giá hơn nhiều — đó là ký ức. Và ký ức ấy, mỗi khi mùa đông trở lại, lại sống dậy trong tôi một cách nhẹ nhàng mà mãnh liệt.

Dư vị không tan giữa những ngày tuyết trắng

Tôi rời khỏi ngôi nhà nhỏ khi trời bắt đầu sẩm tối. Babu tiễn tôi ra tận cổng, đôi bàn tay già nua vẫy nhẹ như chưa muốn dứt. Tôi ngoái lại nhìn, và thầm nghĩ: dù mình chưa đủ vốn từ để nói lời cảm ơn trọn vẹn, nhưng lòng biết ơn này sẽ đi cùng tôi mãi.

Nước Nga, với tôi, không chỉ có đại học Nga, không chỉ có tiếng Nga đầy thách thức, không chỉ có học bổng toàn phần hay học bổng hiệp định như những dòng chữ khô khan trên giấy tờ tuyển sinh. Nước Nga còn có những mùa đông đầy chất thơ, có những người như babu, có những khoảng lặng trong tim mà không quốc gia nào khác có thể mang lại.

Nếu bạn đang chuẩn bị du học Nga, hay đang sống giữa lòng nước Nga xa lạ, đừng chỉ ru rú trong căn phòng ấm. Hãy thử đi ra ngoài, thử lắng nghe mùa đông, thử mỉm cười với những điều giản dị nhất. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm được cho mình một ngày như tôi từng có — một ngày tuyết rơi, mà lòng lại ấm hơn bao giờ hết.

Nguồn tin: Kênh14

Chia sẻ với bạn bè và gia đình