Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Ở nơi tuyết trắng, tôi đã lớn lên bằng tiếng Nga

Tên tôi là Nguyễn Lan Hương, cách đây không lâu tôi vừa tốt nghiệp thạc sĩ báo chí tại trường Đại học Sư phạm Quốc gia Moscow. Hôm nay tôi rất hân hạnh được chia sẻ với thính giả đài Sputnik về cuộc sống du học sinh tại Nga, những khó khăn cũng như những trải nghiệm của cá nhân mình.

Với tôi, nước Nga là một nơi như thế. Không chỉ là nơi tôi từng học, từng sống, mà còn là nơi tôi từng run rẩy, từng khóc, từng cười — và từng lớn lên.

Tôi sang Nga năm ấy với một suất học bổng hiệp định trong chương trình đào tạo thạc sĩ. Lúc máy bay hạ cánh xuống trong một chiều mùa thu se lạnh, tôi ngồi lặng trên ghế, lòng đầy những lo âu. Tôi mang theo nhiều hành lý — vài bộ quần áo ấm, ít gói mì tôm, nhưng trên hết là cả một trái tim đầy sợ hãi. Tôi không biết lúc ấy mình sẽ sống thế nào ở nơi xa lạ đến vậy, giữa một đất nước mà ngôn ngữ còn chưa kịp hiểu hết, nơi những tòa nhà cổ kính đứng im lìm như chứng nhân của bao thăng trầm lịch sử.

Nhưng rồi nước Nga ôm lấy tôi — không vội vã, không ồn ào, mà bằng những cách lặng lẽ nhất. Bằng tiếng Nga mềm mại, bằng tình người nồng ấm, bằng sự kiên nhẫn của những người thầy, và bằng những người bạn không cùng quê hương nhưng lại cùng nỗi nhớ.

Những bỡ ngỡ ban đầu trong một thế giới hoàn toàn xa lạ

Tôi bắt đầu hành trình du học Nga với không ít e dè. Ngôn ngữ là một rào cản thật sự. Mặc dù đã học tiếng Nga trong nước trước khi đi, nhưng khi thực sự sống giữa người bản xứ, tôi mới thấy mọi thứ khó khăn hơn mình tưởng. Có những ngày chỉ vì không nghe kịp mà tôi xuống nhầm trạm metro, hay không dám bước vào hiệu thuốc để hỏi mua thuốc cảm.

Sự khác biệt văn hóa cũng là một thử thách. Người Nga ít cười, và đôi khi họ nhìn thẳng vào mắt bạn mà không nói gì. Lúc đầu tôi thấy thật lạnh lùng, nhưng rồi tôi hiểu: đó là sự kiệm lời nhưng chân thành. Khi người Nga mở lòng, họ sẽ trao cho bạn tình cảm bền bỉ như mùa đông tuyết phủ — tưởng lạnh lẽo mà lại dịu dàng khôn xiết.

Cảm giác cô lập cũng từng khiến tôi buồn. Có những buổi chiều muộn, sau giờ học, tôi lang thang qua những con phố cổ, nhìn những mái vòm giáo đường nhuốm vàng nắng hoàng hôn, chợt thấy mình bé nhỏ và đơn độc giữa thế giới rộng lớn. Nhưng chính trong những khoảnh khắc như thế, tôi học được cách lắng nghe bản thân, cách làm bạn với nỗi cô đơn — một người bạn kỳ lạ nhưng cần thiết trong hành trình trưởng thành.

Những người thầy và tình bạn không biên giới

May mắn lớn nhất của tôi trong thời gian học ở Trường Đại học Sư phạm Quốc gia Moscow là được gặp những người thầy tận tụy. Họ không chỉ giỏi chuyên môn mà còn rất hiểu sinh viên quốc tế như chúng tôi. Có thầy từng ngồi lại sau giờ lên lớp để giúp tôi sửa từng câu tiếng Nga trong bài luận. Có cô giáo đưa tôi về tận ký túc xá khi thấy tôi bị cảm giữa mùa đông. Tôi nhớ mãi một buổi chiều tuyết rơi dày, lớp học chỉ còn ba người. Cô giáo nhìn chúng tôi, cười hiền:

Các em là những bông hoa tuyết can đảm.

Câu nói tưởng như nhẹ tênh mà theo tôi suốt những tháng năm sau đó. Nó nhắc tôi rằng mình không lạc lõng, rằng sự có mặt của mình ở đây, giữa nước Nga xa xôi, là điều có ý nghĩa.

Tôi cũng gặp được những người bạn tuyệt vời từ nhiều quốc gia khác nhau. Chúng tôi đến từ những vùng đất khác nhau, mang theo những giấc mơ khác nhau, nhưng lại đồng cảm với nhau một cách kỳ lạ. Trong những , chúng tôi cùng nhau hát, cùng nhau nấu ăn, chia sẻ câu chuyện quê hương, để rồi nhận ra: điều kết nối con người không phải là quốc tịch, mà là trái tim.

Người Việt ở xứ Bạch dương là một gi đình ấm áp

Một điều khiến tôi cảm thấy an tâm hơn trong hành trình du học Nga, đó là cộng đồng người Việt tại đây luôn đoàn kết và ấm áp như một gia đình. Dù ở Moscow hay những thành phố xa hơn như Tambov, Tomsk hay Vladivostok, bạn đều có thể tìm thấy một quán ăn Việt, một hội sinh viên, hay một bác người Việt sẵn sàng giúp đỡ khi bạn cần.

Tôi nhớ những buổi sinh hoạt cộng đồng cuối tuần, nơi chúng tôi cùng nhau gói bánh chưng ngày Tết, cùng nhau hát những bài dân ca. Có lần, giữa mùa đông tuyết phủ trắng trời, tôi bất ngờ được một chị khóa trên mang đến tận phòng một hộp cơm canh chua cá kho — chỉ vì chị biết tôi đang ốm. Những điều tưởng nhỏ bé ấy đã chạm sâu vào lòng tôi.

Tình đồng hương nơi xứ người luôn là chốn nương tựa vô hình nhưng vững chãi. Nhờ có họ, tôi không thấy mình lạc lõng. Tôi học được nhiều điều không có trong sách vở: cách thích nghi, cách sống đẹp, và cách làm người tử tế dù ở bất cứ nơi đâu.

Khi nước Nga trở thành một phần ký ức

Hai năm học thạc sĩ tại đại học Nga trôi qua như một cái chớp mắt. Ngày nhận bằng tốt nghiệp, tôi đứng trước tòa nhà lớn của trường, tay cầm bó hoa cúc trắng, lòng ngổn ngang. Tôi nhớ từng sáng mùa thu đi bộ đến trường qua công viên lá vàng rơi lả tả. Nhớ những lần trễ tàu điện ngầm và chạy vội qua những hành lang dài hun hút. Nhớ cả tiếng chuông nhà thờ buổi tối, vang lên giữa lòng thành phố yên bình.

Du học Nga với tôi không chỉ là một quyết định học tập. Đó là một cuộc hành trình của trái tim. Ở đó, tôi không chỉ học về báo chí, mà còn học về con người, về sự chịu đựng, về lòng biết ơn, và về chính mình.

Giờ đây, khi đã trở về, tôi vẫn hay mơ thấy nước Nga. Một giấc mơ tuyết trắng, có tiếng Nga thì thầm trong gió, có những người bạn lặng lẽ mỉm cười, và có một cô gái nhỏ năm xưa – lần đầu rời xa quê hương, nhưng đã tìm được một quê hương khác trong tim.

Nếu bạn đang chuẩn bị đi du học Nga, hay đang cân nhắc một học bổng toàn phần, tôi chỉ muốn nói: hãy cứ đi. Hành trình ấy sẽ thử thách bạn, sẽ làm bạn mệt, nhưng cũng sẽ khiến bạn trưởng thành hơn bao giờ hết. Vì ở nơi tuyết trắng ấy, có thể bạn sẽ tìm thấy một phần rất đẹp của chính mình.

Nguồn tin: Sputnik Việt Nam

Chia sẻ với bạn bè và gia đình