Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Giữa rừng bạch dương, tôi tìm thấy một người bạn

Có những ngày, chỉ một bài viết hay một hình ảnh cũng đủ làm sống dậy trong tim ta cả một khoảng trời ký ức. Tôi vừa đọc xong một bài chia sẻ về những năm tháng du học Nga, và lòng bỗng chùng xuống. Không hẳn là nỗi buồn, cũng chẳng phải niềm vui thuần túy — mà là cảm giác bồi hồi, như khi ta bất chợt tìm lại một tấm ảnh cũ, phủ đầy bụi thời gian. Nơi ấy, tôi từng sống, từng lớn lên, từng có một người bạn mà đến giờ, tôi vẫn xem là món quà quý giá nhất mà nước Nga dành tặng cho mình.

Năm tôi hai mươi tuổi, lần đầu tiên rời quê nhà để đi tới một nơi cách hàng ngàn cây số, nơi mà ngôn ngữ, con người, khí hậu… đều lạ lẫm. Tôi đến đó với một suất học bổng Nga, mang theo niềm háo hức xen lẫn lo âu. Tôi còn nhớ rõ cảm giác ngày ấy — đứng giữa sảnh sân bay, hành lý lỉnh kỉnh, lòng chộn rộn như sắp bước vào một giấc mơ chưa rõ hình thù. Và rồi, nước Nga bắt đầu ghi dấu trong tôi từ những điều bình dị nhất…

Những ngày đầu ở nơi đất lạ

Thành phố Obninsk, nơi tôi theo học tại Đại học Năng lượng Nguyên tử MEPhI, chỉ cách Moscow khoảng 100km. Một nơi nhỏ, bình yên, đầy cây xanh và tuyết trắng. Khu ký túc xá nằm lọt thỏm giữa rừng thông và bạch dương, cửa sổ phòng tôi nhìn thẳng ra khu rừng ấy. Mùa hè, ánh nắng len qua kẽ lá, lũ chim lích chích gọi nhau suốt sáng. Mùa đông, chỉ cần đưa tay qua khung cửa, bạn có thể hứng được cả một nắm tuyết mềm, lạnh và tinh khiết như mùi của miền ký ức.

Những ngày đầu, chúng tôi được nhà trường tổ chức làm quen, học về khuôn viên, thư viện, phòng học. Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng đầu tiên, khi chúng tôi — những sinh viên quốc tế từ khắp nơi — được yêu cầu đứng thành vòng tròn, xen kẽ giữa các bạn sinh viên Nga. Mỗi người phải đọc tên người bên cạnh, theo đúng phát âm bản ngữ. Một trò chơi nhỏ, nhưng cũng là thử thách đầu tiên với tiếng Nga. Những cái tên như “Tanhia”, “Dmitry” hay “Sasha” ban đầu nghe lạ hoắc, sau rồi lại trở thành thân quen đến kỳ lạ.

Và chính từ vòng tròn ấy, tôi gặp Sasha — một cậu bạn người Nga có mái tóc xoăn vàng óng, cao lớn, hay cười và có đôi mắt màu hạt dẻ luôn ánh lên vẻ hóm hỉnh. Sau này nghĩ lại, tôi vẫn tin đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh. Nước Nga đã cho tôi một người bạn, theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

Cùng nhau học tập và trưởng thành

Sasha nhỏ hơn tôi hai tuổi, nhưng luôn nghiêm túc và chỉn chu trong việc học. Cậu ngồi bàn đầu, chép bài đầy đủ, đến lớp không vắng buổi nào. Trong khi đó, tôi và các bạn du học sinh Việt Nam còn loay hoay với vốn từ, với cách diễn đạt của giảng viên, và đặc biệt là với những từ ngữ chuyên ngành nghe như “mật mã”. Khi ấy, chúng tôi thường phải mượn vở các bạn Nga để chép lại bài, rồi tra từ điển, ghi chú, hỏi thêm.

Sasha chẳng ngần ngại giúp tôi. Không chỉ đưa tôi mượn vở, cậu còn giải thích tỉ mỉ những đoạn tôi chưa hiểu. Nhiều tối, chúng tôi ngồi lại thư viện đến khi cô thủ thư ra hiệu đóng cửa. Cậu giảng, tôi ghi, rồi ngược lại — cứ thế, như hai người bạn đồng hành lặng lẽ nhưng kiên trì trên hành trình chinh phục tri thức.

Kỳ thi mùa hè luôn là giai đoạn “nóng bỏng”. Tôi nhớ, thư viện kín chỗ, ai cũng căng thẳng. Tôi và Sasha vẫn bên nhau, như hai bánh răng cùng chuyển động. Tôi chuẩn bị câu hỏi, Sasha cùng tôi luyện nói, chữa lỗi ngữ pháp. Cậu học để thi, còn tôi học để… tồn tại. Nhưng điều kỳ diệu là càng áp lực, chúng tôi càng gắn bó — không chỉ vì bài vở, mà vì hiểu và tin nhau như những người bạn thật sự.

Sasha (ngoài cùng bên trái) và tác giả (ngoài cùng bên phải).

Một mùa hè không thể nào quên

Hè năm ấy, Sasha mời tôi về trang trại gia đình ở vùng ngoại ô Moscow. Nơi ấy như bước ra từ tranh cổ tích — một khu đất rộng trồng rau củ, căn nhà gỗ hai tầng nhỏ xinh nằm lọt thỏm giữa rừng bạch dương. Vừa tới nơi, bố Sasha – bác Ivan – đón tôi bằng một miếng bánh mì đen chấm muối. “Chào mừng cháu đến thăm gia đình”, bác nói, rồi vỗ vai tôi bằng bàn tay to và ấm. Đó là lần đầu tôi cảm nhận được sự chân thành, mộc mạc và hiếu khách đậm chất Nga một cách rõ ràng đến thế.

Chúng tôi hái nấm, dạo rừng, ra suối, cuốc đất, chăm vườn — làm những việc mà một cậu sinh viên thành phố như tôi chưa từng trải qua. Bữa tối có món trứng cá hồi — thứ mà tôi vẫn nghĩ là “xa xỉ phẩm” — được bác Ivan múc ra trong chiếc đĩa nhỏ, đưa cho tôi như một lời chúc mừng. “Miếng đầu tiên là vị mặn của mồ hôi, miếng thứ hai là vị ngọt của tình bạn” — tôi tự nghĩ, rồi cười một mình. Và bỗng thấy yêu nước Nga đến lạ.

Không sách vở, không lớp học, nhưng mùa hè đó dạy tôi nhiều điều hơn bất kỳ môn học nào: về cách lắng nghe, cách trân trọng sự khác biệt, và về một loại tình cảm không cần phải nói quá nhiều — thứ mà người Nga gọi là “tình đồng chí”, còn tôi gọi là “tình bạn”.

Khoảnh khắc chia tay và điều còn ở lại

Sáu năm trôi qua như một cái chớp mắt. Ngày , tôi và Sasha đứng cạnh nhau, tay cầm tấm bằng đỏ, miệng hô to câu khẩu hiệu cùng cả lớp: “Ai là kỹ sư? — Chúng tôi là kỹ sư!”. Chúng tôi cười, nụ cười sáng bừng cả khung ảnh. Nhưng khi máy ảnh tắt, tôi thấy mắt Sasha hơi đỏ. Có lẽ của tôi cũng vậy.

Chúng tôi biết, mỗi người sẽ đi một ngả. Tôi về nước công tác theo phân công từ Bộ, còn Sasha tiếp tục học lên cao. Chúng tôi hứa sẽ giữ liên lạc — và thực sự đã làm như vậy, dù khoảng cách địa lý và thời gian ngày càng xa. Có những đêm, tôi đọc lại những dòng tin nhắn ngắn gọn, những tấm ảnh cũ, mà như sống lại cả một thời tuổi trẻ. Một thời du học Nga, nơi có tuyết trắng đầu mùa, có bạch dương rì rào, và có Sasha — cậu bạn người Nga đã cùng tôi lớn lên.

Và tôi nghĩ, nếu ai đó hỏi tôi: “Bạn nhận được gì sau suất học bổng Nga ấy?”, tôi sẽ không trả lời là bằng cấp hay điểm số, dù điều đó cũng rất quan trọng. Tôi sẽ nói: “Tôi nhận được một người bạn. Và nhờ cậu ấy, tôi hiểu nước Nga bằng cả trái tim mình”.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình