Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Những chuyến tàu mang tôi về nước Nga thương nhớ

Có những miền đất dù xa cách hàng nghìn cây số, dù thời gian có trôi đi, vẫn luôn ngự trị trong lòng ta như một nỗi nhớ da diết, mơ màng. Với tôi, nước Nga là một miền ký ức như thế — rộng lớn, mênh mông và đầy ắp những câu chuyện không bao giờ phai nhạt. Từ lần đầu đặt chân đến đó vào mùa thu năm 1976, tôi đã biết rằng mình sẽ còn trở lại, còn đi về giữa hai đất nước như một phần máu thịt không thể tách rời.

Nước Nga không chỉ là những dãy núi tuyết hay rừng thông trải dài bất tận. Với tôi, đó còn là những con người chân thành, những buổi chiều nắng vàng trải dài trên những thảo nguyên mênh mông, là cả những câu chuyện đời thường xen lẫn tình yêu thương và lòng quý mến sâu sắc. Giờ đây, khi đã ngót nghét gần bảy mươi tuổi, trái tim tôi vẫn ngân vang khát khao trở lại nước Nga, đi hết những con đường xưa cũ, gặp lại những người bạn, và cảm nhận lại không khí thân quen của một thời thanh xuân.

Những ngày đầu đặt chân lên đất nước rộng lớn

Tôi nhớ rõ ngày đầu tiên mình đến nước Nga — tháng 9 năm 1976, khi tôi vừa bước xuống tàu hỏa ở . Cảnh vật bên ngoài cửa sổ tàu, đặc biệt là hồ Baikal huyền thoại, đã khiến tôi mê mải nhìn ngắm suốt 7 tiếng đồng hồ. Dù chỉ kịp nghỉ chân 7 ngày trong ký túc xá của Trường Đại học Bách khoa Irkutsk, tôi vẫn cảm nhận được sức hút của vùng đất này.

Tiếp tục hành trình, tôi mất thêm 4 ngày đi tàu nữa để tới thủ đô Moscow. Hai ngày ngắn ngủi ở thành phố này cũng đủ để tôi lưu giữ trong lòng những hình ảnh khó quên — Quảng trường Đỏ rực rỡ, đồi Lênin xanh mướt, và cả lần hái táo miễn phí đầy thú vị. Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất chính là vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên Nga, một thiên nhiên rộng lớn, vừa kỳ vĩ vừa hiền hòa, khiến tâm hồn tôi rung động mãi không nguôi.

Những năm tháng sau này, tôi nhiều lần trở lại, thậm chí đưa cả con trai và con gái cùng đi tàu hỏa sang Nga vào năm 2001, để con mình có thể cảm nhận phần nào vẻ đẹp và sự lớn lao của đất nước này.

Tình người và sự gắn bó qua những ngày tháng học tập

Nước Nga không chỉ hấp dẫn tôi bằng thiên nhiên mà còn bởi những con người nơi đây — đặc biệt là những người Nga đã dành cho tôi sự trân trọng và yêu mến sâu sắc. Tôi đến nước Nga khi đất nước Việt Nam đã trải qua những ngày tháng khó khăn và chiến thắng vẻ vang. Người Nga, nhất là các bà mẹ cao tuổi, luôn ngưỡng mộ tinh thần kiên cường của người Việt, và họ bày tỏ lòng quý trọng bằng cách gần gũi, ấm áp nhất.

Năm 1977, tôi bắt đầu học ở , một nơi tập trung nhiều căn cứ quân sự và các trường quân đội, nơi mà nhiều phi công chiến đấu của Việt Nam đã được đào tạo. Những câu chuyện dũng cảm của các anh bộ đội Việt Nam vẫn được người dân địa phương kể lại như một phần ký ức quý giá. Như câu chuyện về anh phi công cứu hai em bé Nga khỏi chết đuối — một minh chứng cho sự gắn kết và tình hữu nghị giữa hai dân tộc.

Những năm sống ở Krasnodar, tôi cảm nhận được sự quan tâm chân thành của bạn bè Nga, đặc biệt khi tôi là sinh viên nước ngoài duy nhất học ngành văn học Nga-Xô viết. Các cô gái Nga thường chủ động trò chuyện, hỏi tôi về chiến tranh Việt Nam, về cuộc sống và văn hóa nước mình. Tôi kể về những ngày bom đạn ở Nghệ An, về những người lính Việt Nam trẻ tuổi mang theo trong ba lô tập thơ “Đợi anh về” của Simonov do Tố Hữu dịch. Và tôi vẫn nhớ mẩu giấy nhỏ của Natasa Vasitrenco, bạn học người Nga, mời tôi cùng đi xem phim Xô viết “Đàn sếu bay” — lần đầu tiên tôi trốn học để thưởng thức một bộ phim điện ảnh Nga đặc sắc.

Mùa hè, tôi cùng đội lao động sinh viên quốc tế đến làm việc trên các nông trường ở thảo nguyên Kuban. Người dân ở đó luôn nhiệt tình đón tiếp, kéo tôi về nhà uống rượu, hỏi han, chăm sóc như người thân. Những kỷ niệm giản dị như hai cô bé sinh đôi mang hoa quả đến cho tôi hay chai rượu nho quý giá được chủ nhà đào lên mời uống, khiến tôi không bao giờ quên được tình người Nga ấm áp.

Tác giả với các đồng nghiệp người Nga tại chùa Một Cột, Hà Nội, năm 1987 (tác giả đứng thứ ba từ trái sang, người bên phải là Kolesnikov-Phó tổng biên tập Tạp chí “Người cộng sản”).

Cuộc đời hòa quyện với văn hóa và bóng đá Nga

Sau những năm tháng học tập, tôi có cơ hội làm việc tại Tạp chí Cộng sản, thường xuyên tiếp xúc và trao đổi với các đồng nghiệp Nga trong giới báo chí và chính trị. Tôi có may mắn được học và nghiên cứu tại Khoa Báo chí Đại học Tổng hợp Moscow, nơi tôi bảo vệ luận án tiến sĩ giữa những biến động lịch sử lớn lao của nước Nga thời kỳ đầu những năm 1990.

Đó cũng là khoảng thời gian tôi hiểu sâu hơn về người Nga, về sức mạnh nội tâm và bản lĩnh của họ trước những khó khăn khắc nghiệt. Và dù đã rời xa nước Nga, trong lòng tôi vẫn luôn hướng về đó — về một đất nước với nhiều sắc thái văn hóa, con người, và cả những trận bóng đá khiến tôi day dứt nhớ thương.

Tôi nhớ mãi cảm giác hạnh phúc khi đội bóng CSKA Moscow lần đầu tiên giành cúp châu Âu năm 2005. Khi xem trận chung kết ở một đất nước xa lạ như Mỹ, tôi đã tìm đến cửa hàng đồ Nga để tự thưởng cho mình một buổi liên hoan nhỏ, rồi tình cờ quen được một người bạn Nga mới. Khoảnh khắc ấy, giữa một đất nước không phải quê hương, tiếng Nga vang lên vẫn khiến tôi thấy gần gũi và ấm áp vô cùng.

Những trải nghiệm ấy, dù nhỏ bé, nhưng đã chắp cánh cho tình yêu của tôi dành cho nước Nga — một tình yêu vẫn luôn cháy bỏng trong tim, dù thời gian có trôi qua.

Những hành trình chưa dừng lại

Năm 2001, tôi đưa hai con đến sống và học tập tại thành phố Tambov, một thành phố trù phú ở miền Trung nước Nga. Ở đây, tôi tiếp tục nối dài những mối quan hệ, xây dựng cầu nối văn hóa, giáo dục giữa Việt Nam và Nga, và chứng kiến thêm nhiều câu chuyện đẹp về sự gắn kết và sẻ chia.

Dù đã gần bảy mươi tuổi, những năm tháng sống cùng đất nước rộng lớn này vẫn như những viên ngọc quý, sáng mãi trong ký ức tôi. Có những lúc tôi tự hỏi tại sao mình lại yêu nước Nga đến thế? Có lẽ bởi vì tôi đã được yêu thương và trân trọng, được hòa mình trong một cộng đồng, một nền văn hóa mà tiếng Nga đã mở ra biết bao cánh cửa tri thức và cảm xúc.

Nước Nga trong tôi không chỉ là những hình ảnh xa xôi, mà là một phần của cuộc đời, một phần của tâm hồn. Và tôi biết rằng, hành trình khám phá, yêu thương nước Nga chưa bao giờ có hồi kết.

Trong những dòng tâm sự này, tôi mong rằng các bạn trẻ, những người chuẩn bị cho chuyến đi du học Nga, đặc biệt là với học bổng Nga và cơ hội học tập tại các đại học Nga, sẽ cảm nhận được một chút không khí thân thương, gần gũi. Tiếng Nga không chỉ là một ngôn ngữ, mà còn là cầu nối của những tình cảm sâu sắc và trải nghiệm trọn vẹn. Đừng ngần ngại bước đi, hãy để nước Nga rộng lớn ấy dẫn lối cho những giấc mơ và hoài bão của mình.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình