Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Những mùa tuyết chưa từng chạm tới

Tôi chưa từng đến Nga. Chưa từng bước qua quảng trường Đỏ, chưa một lần thấy tuyết rơi, chưa nếm thử món súp củ cải đỏ bốc khói trong những chiều đông lạnh giá. Nhưng không hiểu vì sao, nước Nga lại in dấu sâu đậm trong ký ức của tôi như thể tôi đã từng sống ở đó từ rất lâu rồi.

Tôi lớn lên trong căn nhà nhỏ nơi tiếng Nga vang lên mỗi dịp tháng Mười, tháng Năm — khi cả gia đình quây quần bên chiếc tivi cũ, nghe lại những bài hát Xô viết quen thuộc mà bố tôi vẫn thường ngân nga theo. “Chiều Mát-xcơ-va”, “Kachiusa”, “Đôi bờ”… Những giai điệu ấy, cùng ánh mắt bố lúc lặng đi giữa màn hình đen trắng, đã gieo vào tôi một tình cảm đặc biệt với nước Nga — không ồn ào, nhưng bền bỉ và đầy tha thiết.

Với tôi, nước Nga không bắt đầu bằng địa lý, mà bằng câu chuyện của bố — người đã sống, đã học, đã yêu và chưa bao giờ nguôi nhớ về nước Nga.

Sáu năm dưới bầu trời Leningrad

Bố tôi rời quê khi mới 17 tuổi. Xứ Nghệ nắng gió thuở ấy đưa ông đến một nơi hoàn toàn xa lạ, nơi cái lạnh mùa đông có thể thấu tận tim gan. Nhưng chính nơi ấy — Đại học Tổng hợp Leningrad — đã trở thành điểm tựa đầu tiên để ông bước vào thế giới tri thức, để từ một cậu học trò nghèo trở thành tiến sĩ khí tượng, và sau này là người chèo lái sự nghiệp nghiên cứu trong ngành.

Mỗi khi rảnh rỗi, bố hay kể cho chị em tôi nghe về thời sinh viên của ông ở Nga. Tôi vẫn nhớ ánh mắt xa xăm của bố khi kể về căn phòng nhỏ có ô cửa sổ rộng, sáng nào cũng có mấy chú chim bồ câu bay đến đậu, chờ được chia vụn bánh mì. Hay mùa thu Nga kiêu kỳ với sắc vàng lộng lẫy như một bà hoàng… Rồi mùa tuyết đầu tiên, ông bước xuống taxi, chưa quen với mặt đường trơn trượt, đã ngã quỵ. Cái lạnh âm 45 độ như muốn đóng băng mọi cảm giác, nhưng lại không ngăn được lòng người trẻ tuổi háo hức trước chân trời mới.

Nhân vật “bố” – ông Trần Duy Sơn – khi còn là sinh viên tại Nga.

Không chỉ có học hành, những ngày tháng ấy còn là những buổi hái táo, hái nho ở nông trang; là những buổi chiều đi xem phim, thăm bảo tàng, khám phá lịch sử Nga qua từng bức tranh, từng khối đá trong điện Hermitage. Ở nước Nga, bố tôi không chỉ học về khoa học, mà còn học về con người — sự nhân hậu, kiên cường, đôn hậu và sâu sắc mà ông vẫn nhắc đến mãi sau này, như một lẽ tự nhiên của trái tim mình.

Tôi đã hiểu vì sao bố xem nước Nga như một quê hương thứ hai. Không phải chỉ vì học bổng Nga đã mở ra cánh cửa cuộc đời, mà vì nước Nga đã cho ông những người bạn, những người thầy, và một tâm hồn mới — rộng hơn, vững vàng hơn.

Ngôn ngữ là chiếc chìa khóa mở lòng người

Ngày tôi bắt đầu học ngoại ngữ, bố tôi nói: “Ngôn ngữ là cách nhanh nhất để con hiểu một đất nước”. Rồi ông mỉm cười, kể rằng trong các ngôn ngữ ông biết, tiếng Nga là ngôn ngữ khiến ông xúc động nhất. Vì đó không chỉ là thứ tiếng dùng để trao đổi, mà là ngôn ngữ của tình bạn, của những đêm thức trắng ôn thi, của lời giảng tận tụy từ những giáo sư Nga, và cả những cái ôm tạm biệt đầy lưu luyến trong ngày chia tay mái trường.

Ông vẫn còn giữ những cuốn sách học tiếng Nga cũ kỹ, những bức thư viết tay của bạn học, vài dòng ghi chú trên tờ giấy vàng ố. Mỗi kỷ vật đều mang trong đó một mảnh hồn Nga — lặng lẽ, bền bỉ, mà cũng thật ấm áp. Bố tôi chưa từng quên lời dặn của vị hiệu trưởng Trường Đại học Leningrad trong ngày tiễn ông ra ga:

Em hãy mang kiến thức học được về phục vụ đất nước mình. Và nếu có ai hỏi, hãy nói đúng về chúng tôi, về nước Nga này.

Câu nói ấy, sau hàng chục năm, vẫn là điều ông thường lặp lại — như một lời hứa thầm lặng mà kiêu hãnh. Tôi tin rằng không phải ngẫu nhiên mà nhiều người Việt từng du học Nga lại có mối liên hệ đặc biệt như vậy với nơi ấy. Ngôn ngữ không chỉ nối liền hai dân tộc, mà còn gắn kết những trái tim từng sống cùng nhau, từng chia sẻ lý tưởng, từng mơ chung một giấc mơ hòa bình và phát triển.

Những ngày tháng không phai trong lòng người Việt

Mỗi dịp 7/11 hay 9/5, nhà tôi như sống lại thời Xô viết. Những bài hát cũ vang lên trên ti vi, bố tôi ngồi đó, vừa lắng nghe vừa nhắm mắt, như đang trở về Leningrad của 50 năm trước. Với bố, Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại không chỉ là câu chuyện lịch sử. Đó là biểu tượng của một dân tộc dũng cảm, của tinh thần không khuất phục trước bất cứ kẻ thù nào.

Tôi từng thấy bố rưng rưng khi xem lại chương trình “Thầy trò Xô-Việt”, hay “Bài ca chiến thắng”. Ông thường nói rằng tình bạn giữa Việt Nam và Nga không chỉ là quan hệ ngoại giao, mà là sự đồng điệu của những dân tộc cùng chung lý tưởng, cùng vượt qua những thời khắc đen tối nhất của lịch sử để vươn lên mạnh mẽ.

Thế giới thay đổi, các cường quốc đổi vai, nhiều giá trị bị thử thách… nhưng bố tôi vẫn luôn giữ nguyên lòng tin vào nước Nga, vào con người Nga. Ông luôn theo dõi tin tức về Nga, về những nhà lãnh đạo biết khơi dậy lòng tự hào dân tộc, về những bước chuyển mình mạnh mẽ của một đất nước từng bị bao vây, cấm vận nhưng không bao giờ khuất phục.

Với ông, nước Nga không chỉ là một ký ức đẹp, mà còn là hiện tại sống động. Bởi ông tin: một dân tộc từng bảo vệ được lịch sử của mình thì chắc chắn có thể làm nên một tương lai xứng đáng.

Ước mơ chưa trọn và lời hứa thời thơ ấu

Lúc chúng tôi còn nhỏ, bố hay bảo: “Nếu các con học giỏi, bố sẽ cho các con đi du học tại Nga”. Lời hứa ấy với chúng tôi như một ánh sáng, một giấc mơ được ươm mầm từ thời thơ ấu. Mặc dù sau này cuộc sống đưa chúng tôi đến những hướng khác nhau, nhưng mỗi lần nhớ về lời nói đó, tôi vẫn thấy trái tim mình xao động.

Bố tôi không chỉ là một nhà khoa học, mà là một người làm việc không biết mệt mỏi. Dù lương ít, công việc nặng, nhưng ông vẫn kiên trì cống hiến cho ngành khí tượng thuỷ văn — bởi với ông, tri thức là con đường đúng đắn nhất để đóng góp cho đất nước. Và nước Nga, với tất cả những gì đã cho ông — từ học bổng toàn phần đến những năm tháng sống trong tình người — là nền tảng để ông bước đi trên con đường đó.

Giờ đây khi đã nghỉ hưu, ông vẫn đọc sách, viết lách, dõi theo từng bước chuyển động của thế giới và nước Nga. Ông vẫn tin rằng: những điều tốt đẹp đã từng tồn tại thì vẫn có thể tiếp tục sống mãi, nếu ta đủ tin tưởng, đủ chân thành.

Có lẽ tôi không đến được Nga như bố từng hứa, nhưng trong tim tôi, nước Nga vẫn hiện diện — như một phần ký ức đẹp, như một miền mơ chưa chạm, nhưng thật gần. Và cũng như bố, tôi tin: nước Nga không chỉ là một đất nước, mà là một trạng thái của tâm hồn.

Vì thế, mỗi mùa thu đi qua, khi những chiếc lá vàng bắt đầu rơi nhẹ, tôi lại thấy lòng mình lặng đi, nhớ về nước Nga — nơi tôi chưa từng đến, nhưng chưa bao giờ vắng bóng trong trái tim mình.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình