Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Vladivostok trong một sớm có hương quê nhà

Sáng hôm ấy trời nhiều mây, se lạnh, gió từ vịnh Sừng Vàng thổi lồng lộng như thường lệ, mang theo hương vị biển cả pha chút cô đơn của đất trời Viễn Đông. Vậy mà tôi thấy lòng mình ấm lên lạ kỳ khi tiếng quốc ca Việt Nam vang lên bên tượng đài Bác Hồ — nơi quen thuộc mà tôi và nhiều du học sinh vẫn thường lui tới, như một cách để nhắc nhớ mình vẫn đang gắn bó với quê hương.

Không biết vì sao, khoảnh khắc ấy khiến tôi nhớ về mẹ. Mẹ tôi cũng từng có một tấm ảnh bên tượng đài Bác, lúc bà sang Nga những năm 90, cầm trên tay tờ học bổng có dấu đỏ, nụ cười vừa bẽn lẽn vừa đầy hy vọng. Còn tôi — đứa con được mẹ đặt tên với một chữ “Quốc” để không quên cội nguồn — giờ lại đứng đây, cũng bên Bác, trong một ngày đặc biệt: ngày hai chiến hạm mang quốc kỳ Việt Nam xuất hiện ở quân cảng Vladivostok.

Không ai trong chúng tôi nói ra, nhưng hẳn là tất cả đều có chung một cảm xúc: đó là lần đầu tiên trong đời, nước Nga — nơi mình đang sống và học — không còn là “nơi du học”, mà trở thành một nơi chốn có thể nhìn thấy quê hương trong từng lá cờ, từng bộ quân phục, từng ánh mắt người lính bước xuống tàu.

Một buổi sáng có tiếng hát vọng về từ đất mẹ

Từ sáng sớm, bà con kiều bàosinh viên chúng tôi đã có mặt bên Tượng đài Bác Hồ, trong khuôn viên vườn hoa mang tên Người trên phố Borisenko. Dù không thể ra quân cảng do tình hình dịch bệnh, ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, mắt sáng rực như thể chuẩn bị đón đoàn thân nhân từ quê sang.

Khi lá cờ đỏ sao vàng hiện diện giữa thành phố xứ tuyết, tim tôi đập rộn ràng. Những chiến hạm mang tên Trần Hưng Đạo và Quang Trung như nối dài câu chuyện lịch sử, hiện diện sừng sững giữa đất khách với dáng vẻ tự tin và kiêu hãnh. Một cảm giác lặng đi trong vài giây: tôi thấy quê hương không còn ở xa.

Một chị Phó chủ tịch Hội người Việt trong vùng nói với tôi rằng, chỉ cần thấy tàu là đã thấy quê hương. Chị kể bằng giọng xúc động, rằng hai năm trước cũng từng đứng ở nơi này, vẫy cờ và khóc như một đứa trẻ khi tàu 016 lần đầu cập bến. Tôi hiểu cảm giác ấy. Với những người con xa xứ, chỉ cần một hình ảnh nhỏ như con tàu, hay một đoạn video ngắn trên màn hình, cũng đủ để khơi dậy tất cả nỗi nhớ quê không thể gọi thành tên.

Hôm nay, chúng tôi đứng cạnh nhau: người lớn tuổi, sinh viên trẻ, những người đã gắn bó với cả cuộc đời và cả những người chỉ mới đến đây vài mùa tuyết. Nhưng chẳng ai còn là “người xa lạ”. Chúng tôi cùng hát “Hát mãi khúc quân hành” — bằng cả tiếng Việt và tiếng Nga — như thể cố níu giữ một khoảnh khắc thiêng liêng có thể sẽ chỉ đến một lần trong đời.

Các sinh viên hát vang bài “Hát mãi khúc quân hành”.

Những sinh viên mang trong tim một món quà

Chúng tôi không chỉ đứng xem. Khi hay tin Đội tuyển Hải quân Nhân dân Việt Nam sẽ tham gia thi đấu tại Army Games 2021 ngay tại thành phố này, các bạn trong Liên chi đoàn sinh viên đã ngay lập tức họp lại, quyết tâm làm một món quà gửi tặng các chiến sĩ. Không đao to búa lớn, không kỹ xảo cầu kỳ — chỉ một video clip giản dị, quay bên bờ vịnh với cây cầu Vàng phía sau, nơi các bạn mặc đồng phục xanh, hát vang những giai điệu đầy tự hào.

Tôi vẫn nhớ cảm giác rưng rưng khi cùng nhóm bạn tập hát bài ca ấy trong căn phòng ký túc nhỏ. Giọng đứa nào cũng khàn, phần vì trời lạnh, phần vì xúc động. Có bạn run lên khi nhìn ống kính máy quay, nhưng rồi ai cũng hát, hát thật to như muốn gửi tất cả tình cảm về quê nhà. Dù video chỉ dài vài phút, nhưng là cả tấm lòng của những đứa con xa Tổ quốc, muốn nói một điều thật giản dị: “Chúng em luôn dõi theo và tự hào về các anh.”

Phan Thị Lê — bạn tôi — đã gọi điện cho người quen tận để báo tin có tàu từ Việt Nam đến. Chỉ thế thôi mà người bạn kia không ngần ngại vượt hàng nghìn cây số về Vladivostok, chỉ để có thể đứng gần hơn với Tổ quốc. Tôi không nghĩ một tin tức về quân đội lại có thể khiến những sinh viên như chúng tôi xúc động đến thế. Nhưng có lẽ, chính khi xa nhà, những điều tưởng như không liên quan nhất lại trở nên tha thiết. Một bạn khác, Hoàng Trung, cũng là sinh viên Đại học Tổng hợp Liên bang Viễn Đông, đã nói điều mà tôi nghĩ ai trong chúng tôi cũng muốn thốt lên:

Chúng em rất tự hào khi thấy hình ảnh của Quân đội Nhân dân Việt Nam trên đất Nga. Đó là một lời khẳng định với bạn bè quốc tế về bản lĩnh và sức mạnh của dân tộc mình.

Những nhịp cầu từ con tàu xa xứ

Tôi từng nghĩ rằng du học Nga là một hành trình của kiến thức, của trải nghiệm cá nhân. Nhưng hôm đó, tôi nhận ra rằng, hành trình ấy còn là sự tiếp nối vô hình giữa quê hương và nơi đất khách. Con tàu cập cảng không chỉ mang theo lính hải quân và lá cờ đỏ, mà còn mang theo những nhịp cầu, giúp gắn kết những người Việt xa xứ — dù là du học sinh theo học bổng toàn phần, kiều bào lâu năm, hay các cán bộ ngành ngoại giao — thành một cộng đồng ấm áp.

Thượng tá Hoàng Anh, Thuyền trưởng tàu 016, chia sẻ rằng ông vẫn nhớ mãi tình cảm bà con dành cho tàu khi đến Vladivostok lần đầu năm 2019. Ông nói, sự quan tâm động viên ấy chính là nguồn cổ vũ lớn nhất trước giờ thi đấu. Tôi hiểu, và tôi tin tất cả những người có mặt ngày hôm đó cũng hiểu. Sự hiện diện của đội tuyển hải quân không chỉ là một cuộc thi — nó là một sự kiện, một cảm xúc, một lần kết nối thầm lặng giữa hai miền đất từng gắn bó thân thiết trong lịch sử.

Và phải chăng, chính những khoảnh khắc như thế này, là điều khiến tôi biết ơn hơn bao giờ hết vì đã có cơ hội du học Nga, được sống, được học tập, được chứng kiến những lát cắt quý giá về tình yêu quê hương, về sự tử tế, và cả sức mạnh của kết nối giữa người với người — ngay cả trong những ngày tưởng chừng xa cách nhất vì đại dịch.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình