Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Có một nước Nga dịu dàng trong tôi

Có lẽ mỗi người từng du học Nga đều giữ cho mình một miền ký ức rất riêng, về những ngày đầu lạ lẫm, những buổi sáng tuyết rơi đầu mùa, hay chỉ đơn giản là mùi bánh nướng trong căn bếp ký túc xá ngày đông. Với mình, tất cả những điều đó đọng lại thành một mảnh ký ức dịu dàng mang tên Yekaterinburg — nơi mình đã sống, học tập và lớn lên trong tâm hồn.

Thành phố ấy đến với mình không phải bằng một kế hoạch dài hạn, cũng không phải từ những giấc mơ rực rỡ tuổi mười tám. Nó đến vào một thời điểm bất định, khi việc học tiếng Nga ở năm thứ hai đại học bỗng chựng lại vì những buổi học online rời rạc, khi mình chông chênh giữa những câu hỏi về tương lai. Và rồi cơ hội xuất hiện như một ngọn gió bất ngờ thổi qua: chương trình thực tập trao đổi 9 tháng tại Trường Đại học Kinh tế Ural (USUE), nằm giữa lòng vùng Ural nước Nga xa xôi. Mình đã đến Nga trong một mùa thu như thế.

Những ngày đầu tiên ở Yekaterinburg và lần đầu đối diện nỗi sợ

Đó là mùa thu tháng 9 năm 2022. Ngày mình đặt chân đến sân bay Koltsovo, trời se lạnh chỉ còn 12 độ. Trong vali, thứ ấm nhất mình mang theo chỉ là một chiếc áo vest mỏng. Mình bị giữ lại suốt năm tiếng ở sân bay vì những quy trình kiểm tra an ninh nghiêm ngặt dành cho người lần đầu nhập cảnh. Không có sim, không thể liên lạc với người nhà, và càng không biết mình sẽ phải chờ đến bao giờ.

Năm 2022 là một năm không dễ dàng để đến Nga. Bất ổn chính trị khiến cho mọi chuyến bay trở nên đắt đỏ và phức tạp. Gia đình từng kịch liệt phản đối mình đi, lo cho sự an toàn, lo cho những điều không thể đoán trước. Mình hiểu nỗi lo ấy, nhưng vẫn quyết định đi, như một cách để tự trả lời những câu hỏi của chính mình.

Điều may mắn là thành phố Yekaterinburg — nơi USUE toạ lạc — có một cộng đồng sinh viên Việt Nam tuy không lớn, nhưng rất đỗi ấm áp. Ngay khi vừa nhập cảnh, mình đã được các anh chị đến đón, giúp sắp xếp chỗ ở tạm thời, và còn dẫn đi ăn phở nóng trong cái lạnh đầu thu. Mình không nhớ rõ món ăn hôm đó có ngon không, nhưng cái cảm giác được nghe lại tiếng Việt, được hỏi han bằng giọng Hà Nội, đã khiến mình ấm lên nhiều hơn bất kỳ chiếc áo khoác nào.

Khi tiếng Nga bước ra khỏi sách vở và thành nhịp sống

Hai năm học tiếng Nga ở Việt Nam — phần lớn lại là học online vì dịch bệnh — không đủ giúp mình tránh khỏi cảm giác bối rối khi bắt đầu “thực chiến” ngôn ngữ. Người Nga không nói tiếng Anh, còn mình thì chỉ có thể giao tiếp bằng những câu rời rạc, ngắt quãng, nhiều khi phải dùng đến ánh mắt, tay chân, và cả ứng dụng dịch.

Nhưng chính trong cái “bất lực” ban đầu ấy, mình học được cách phản xạ nhanh hơn, mở lòng hơn, và không sợ sai nữa. Mỗi lần giao tiếp là một lần rèn luyện, một lần phá vỡ ranh giới giữa mình và nước Nga.

USUE – ngôi đại học Nga nơi mình theo học – là một trường đại học không quá nổi tiếng như UrFU cùng thành phố, nhưng lại mang đến cho mình một cảm giác rất thân thiện và gần gũi. Trường có sinh viên đến từ nhiều quốc gia châu Phi, Trung Đông, Trung Á… nhưng sinh viên Việt Nam lại cực kỳ hiếm. Có những hôm đi trong hành lang, mình bất ngờ khi thấy ánh mắt tò mò của một vài sinh viên Nga: “Bạn đến từ Việt Nam à? Ồ, lần đầu tiên mình gặp đấy.”

Và rồi, từ “lần đầu tiên” ấy, chúng mình trở thành bạn của nhau.

Từng tiết học, từng khuôn mặt, từng mùa tuyết rơi

Ở USUE, mình được học cùng các bạn đến từ khắp nơi trên thế giới. Giảng viên ở đây không chỉ giỏi chuyên môn mà còn khuyến khích sinh viên bày tỏ quan điểm cá nhân, cởi mở thảo luận, chia sẻ, và không ngại nói sai. Điều này giúp mình trưởng thành lên rất nhiều — không chỉ trong tiếng Nga, mà còn trong suy nghĩ và cách nhìn nhận thế giới.

Có một tiết học mà mình không bao giờ quên: hôm ấy, cô giáo yêu cầu mỗi sinh viên kể về lịch sử quê hương của mình. Mình đã đứng trước cả lớp, kể về Hà Nội, về những năm tháng kháng chiến, về cầu Long Biên và những trận bom. Mình nhớ rõ cảm giác hồi hộp, nhưng cũng tự hào đến nghẹn ngào khi thấy ánh mắt chăm chú của bạn bè quốc tế.

Mình cũng được góp mặt trong một bài báo của trường, được mời biểu diễn tiết mục văn nghệ trong một sự kiện lớn. Những điều đó, ở thời điểm chưa từng nghĩ tới, lại đến như món quà bất ngờ mà nước Nga dành cho mình.

Những chuyến đi và những ngày lặng thầm lớn lên

Yekaterinburg không phải Moscow hay Saint Petersburg, nhưng lại có một vẻ đẹp rất riêng — cổ kính, lặng lẽ và bao la như dãy núi Ural xanh mướt bao quanh. Những ngày cuối tuần, mình thường bắt tàu đi xa, tới những nơi mình chưa từng biết trên bản đồ.

Mình từng đón giao thừa trên máy bay, bay xuyên đêm để đến Moscow. Mình từng đến Perm để gặp lại những người bạn cũ từng học năm nhất ở HANU, giờ mỗi người một thành phố. Mỗi hành trình là một bước mình bước ra khỏi vùng an toàn, mở rộng tâm hồn, và cũng là dịp để mình ghi lại những khoảnh khắc rất đỗi riêng tư của mình với nước Nga.

Mùa đông ở Yekaterinburg dài và lạnh, nhưng cũng là khoảng thời gian mình được sống chậm lại, đọc nhiều hơn, viết nhiều hơn, và hiểu mình nhiều hơn.

Một năm thôi, nhưng là một đời thanh xuân

Giờ đây, khi đã trở lại Việt Nam, đôi lúc nhìn lại những tấm ảnh cũ, mình vẫn có cảm giác như mọi thứ chỉ mới diễn ra ngày hôm qua. Một năm sống ở Nga — với tất cả những chông chênh, bất ngờ, những giọt nước mắt ở sân bay và cả tiếng cười vang trong phòng ăn ký túc — đã trở thành một phần ký ức không thể xoá nhoà trong mình.

Và mình biết, những ai đã từng du học Nga, từng bước đi giữa những đại lộ ngập tuyết trắng, từng nỗ lực phát âm một từ khó trong tiếng Nga, từng cảm thấy cô đơn đến cùng cực rồi lại bừng sáng vì một lời chào từ người bạn xa lạ… sẽ hiểu cảm giác này.

Cảm giác rằng, có một mùa thu nước Nga đã từng ở lại rất lâu trong trái tim mình — và vẫn chưa bao giờ rời xa.

Nguồn tin:

Chia sẻ với bạn bè và gia đình