Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Ánh nắng vàng bên trời Bạch Dương

Có những lúc, chỉ một hình ảnh nhỏ trên mạng xã hội cũng đủ làm tim mình lặng đi một nhịp, như thấy cả một miền ký ức ùa về. Hôm trước, tôi lướt thấy clip những bông tuyết đầu mùa ở nước Nga xa xôi. Bốn năm – không dài, nhưng đủ để tôi thấy nhớ, nhớ đến ngỡ ngàng về một khoảng trời từng là thanh xuân của mình. Cái lạnh se sắt, những ngày lang thang trong thành phố lặng lẽ, cả những con người giản dị đã in sâu vào tâm hồn tôi.

Tôi đã từng ấp ủ rất nhiều để kể hết câu chuyện của mình với nước Nga, với những ngày tháng du học, nhưng cảm xúc cứ cuốn lấy, làm tôi choáng ngợp. Cuối cùng, tôi nhận ra mình chỉ cần viết từ trái tim, kể lại những gì thân thương nhất, như một lời thủ thỉ, một cách để níu giữ những tháng năm không thể nào quên.

Nước Nga không phải là một nơi quá ồn ào, sầm uất như Moskva, cũng không lộng lẫy cổ kính như Saint Petersburg, càng không đa dạng sắc màu như Kazan. Với tôi, – quê hương của đại thi hào Lev Tolstoy – là nơi bình yên nhất. Nơi ấy, những con đường nhỏ, những chuyến xe bus quen thuộc và những góc công viên yên tĩnh đã trở thành một phần thanh xuân của tôi.

Những ngày sống bên đất nước Bạch Dương

Bốn năm sống và học ở Tula không phải là một quãng thời gian dài, nhưng đủ để tôi nhớ từng ngóc ngách nơi đây. Mùa hè của Nga trong tôi là những ngày trời xanh trong, những cánh đồng hoa hướng dương ngút ngàn, và những chuyến đi rong ruổi bụi đầy say mê. Tôi vẫn nhớ chuyến đi đến và hồ Baikal – dự định ban đầu chỉ hai tuần, cuối cùng kéo dài gần một tháng rưỡi. Cảm giác được tự do khám phá, được mày mò tìm hiểu từng nơi khiến tôi say mê hơn bất kỳ chuyến đi theo tour nào. Giữa cảnh sắc tuyệt vời của hồ nước ngọt lớn nhất thế giới, tôi thấy tâm hồn mình như được nới rộng ra, quên hết mệt mỏi thường ngày.

Những ngày đầu mới sang, tôi còn là cô gái trẻ được mẹ lo từng bữa ăn, vụng về cả trong việc nấu nướng. Nhưng cuộc sống du học đã dạy tôi biết tự lo liệu cho mình, tự đứng vững dù có những lúc cô đơn và nhớ nhà da diết. Mùa đông ở đây đẹp, nhưng cũng thật khắc nghiệt với tuyết phủ trắng xóa, băng giá và những lần trượt chân ngã đau ê ẩm. Tôi từng sợ tuyết không chỉ vì lạnh, mà còn vì những lần chới với trên đường phố trơn trượt. Nhưng mỗi mùa đông đến, tôi lại háo hức với không khí rộn ràng của lễ hội Năm mới, với những ánh đèn lung linh rực rỡ trên Quảng trường Đỏ, với tiếng cười nói, niềm vui như xua tan hết lạnh giá.

Mỗi lần trở lại trong dịp lễ, tôi lại cảm nhận được một khía cạnh khác của đất nước này – vừa thân thuộc vừa mới mẻ, như một người bạn luôn chào đón tôi trở về.

Cộng đồng sinh viên Trường chụp ảnh cùng những người bạn Nga (năm 2016)

Tình bạn, tình người và những mùa xuân xa nhà

Được bên những người bạn đồng hành trong những năm tháng du học là điều quý giá nhất với tôi. Có cô bạn thân từ cấp ba, rồi lại cùng nhau học ở Tula, cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn, nỗi nhớ nhà được vơi bớt đi phần nào. Những ngày đầu xa nhà, nhất là vào dịp Tết, cảm giác cô đơn, tủi thân khiến tôi nhiều lúc bật khóc vì nhớ gia đình. Nhưng rồi, những năm sau, chúng tôi cùng nhau chuẩn bị mâm ngũ quả, gói bánh chưng, tổ chức đón Tết – dù ở cách xa quê hương hàng nghìn cây số, Tết Việt vẫn ấm áp và gần gũi đến lạ.

Những kỷ niệm ấy tôi giữ mãi trong tim, như một mảnh ghép trọn vẹn của thanh xuân nơi xứ người. Tôi cũng nhớ mãi những con người Nga hiền hậu, đã nâng đỡ tôi bằng những cử chỉ nhỏ nhưng sâu sắc. Cô giáo Marina – người dạy dự bị tiếng Nga – như một người mẹ thứ hai, luôn quan tâm từng học trò. Rồi cả những bà bán bánh ngọt ở chợ, những người thư viện tận tâm hay bà lao công nghèo khó, tất cả họ đều là những dấu ấn ấm áp giúp tôi vượt qua nỗi nhớ nhà.

Tôi còn nhớ một lần, trong tiết trời mùa đông lạnh giá, khi tôi đi mua quà về cho gia đình, bà bán bánh tặng tôi một thanh sôcôla nhỏ – món quà ấy có lẽ là ý nghĩa nhất tôi từng nhận ở xứ người. Những tình cảm giản dị ấy đã dệt nên tấm áo ấm áp che chở tôi trong suốt quãng thời gian học tập xa nhà.

Tác giả bài viết chụp tại khuôn viên Trường Đại học Sư phạm Quốc gia Tula (năm 2014)

Du học Nga – một hành trình của trái tim và tâm hồn

Du học Nga không chỉ là cơ hội học tập, mà còn là một hành trình trưởng thành, một chuyến đi khám phá chính bản thân mình trong những ngày tháng tuổi trẻ. Tôi luôn trân trọng từng khoảnh khắc được sống trong không gian ấy, được hòa mình vào văn hóa và con người nước Nga, được thử thách và trưởng thành từ chính những khó khăn, thử thách bên mái trường Đại học Sư phạm Quốc gia Tula.

Tiếng Nga không chỉ là công cụ để tôi học tập, mà còn là nhịp cầu nối tôi với đất nước, với những con người thân thiện, giản dị nơi đây. Nhờ có học bổng Nga và những cơ hội được trao, tôi đã có thể bước chân lên con đường mình chọn, gặt hái kiến thức và cả những trải nghiệm đời không thể nào quên.

Thanh xuân ấy, có nước Nga bên cạnh, đã trở nên tươi đẹp và đầy ắp ký ức. Tôi vẫn luôn mơ về ngày trở lại, về những con đường thân quen, những gương mặt hiền hậu và cả những mùa đông tuyết phủ trắng xóa – nơi mà trái tim tôi luôn gọi là quê hương thứ hai.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình