Mỗi khi Hà Nội chớm vào Thu với cái se lạnh đầu mùa và hương hoa sữa thoang thoảng, tôi lại thấy lòng mình dậy lên một nỗi nhớ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Nỗi nhớ ấy về một miền đất xa lạ, nơi tôi đã từng đặt chân đến, nơi đã trở thành một phần thanh xuân không thể phai mờ trong tim – nước Nga. Một nơi mà tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình gắn bó, để rồi giờ đây mỗi mùa thu sang lại như một lần trở về với những kỷ niệm tươi đẹp và đầy cảm xúc.
Tháng 10 năm 2006, thành phố Irkutsk đón chúng tôi bằng một trận mưa tuyết lạnh buốt giữa miền Siberia. Cái lạnh thấm thía đến tận cùng xương tủy, nhưng đồng thời cũng có hơi ấm lan tỏa từ tình thân, bạn bè và những người dân Nga chân chất, hiền lành. Những ngày đầu tiên thực sự khó khăn: ngôn ngữ lạ, khí hậu khắc nghiệt, chương trình học mới mẻ, bạn bè mới quen. Có những lúc tôi bật khóc vì nhớ nhà, nhưng rồi mọi thứ dần quen, cuộc sống xoay về nhịp điệu vốn có, và hành trình sáu năm thanh xuân tại đất nước Bạch Dương bắt đầu.
Trường đại học tổng hợp quốc gia Irkutsk và những ngày đầu học tiếng Nga
Đại học Tổng hợp Quốc gia Irkutsk là ngôi trường lâu đời nhất vùng Đông Siberia, với vị trí quan trọng về giáo dục, khoa học và văn hóa trải dài từ Yenisei đến bờ biển Thái Bình Dương. Trước khi bước vào chuyên ngành, chúng tôi có một năm học tiếng tại khoa dự bị – nơi đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.
Khu biệt lập của khoa dự bị, với kiến trúc hài hòa cùng thiên nhiên, trở thành không gian học tập và giao lưu văn hóa đáng nhớ nhất. Lớp học không chỉ là nơi học tiếng Nga mà còn là nơi kết nối tâm hồn chúng tôi với nước Nga qua những câu chuyện, những nét đẹp văn hóa được cô Tarabova, người giáo viên già đáng kính, chia sẻ. Cô không chỉ truyền dạy ngôn ngữ mà còn trở thành người mẹ tinh thần, người bạn đồng hành của chúng tôi trên đất khách quê người.
Cô Tarabova thường kể cho chúng tôi nghe về lịch sử và con người Nga, về mối quan hệ thân thiết giữa Việt Nam và Nga – một mối duyên thắm đượm qua những năm tháng lịch sử. Tình cảm ấy khiến tôi càng thêm tự hào về quê hương, về Chủ tịch Hồ Chí Minh, khi biết thành phố tôi học có một trường phổ thông mang tên Người – dấu ấn của tình hữu nghị sâu sắc giữa hai dân tộc.
Những bữa ăn do cô tự tay chuẩn bị, những món truyền thống Nga hay thậm chí những món Việt như nem rán, tất cả đều khiến chúng tôi cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp như đang ở nhà. Cô là điểm tựa cho những ngày đầu bỡ ngỡ, cho những tâm hồn trẻ xa nhà tìm thấy niềm an ủi dịu dàng giữa mùa đông Siberia lạnh giá.

Những năm tháng gắn bó với đồng đội và ký túc xá thân thương
Ký túc xá là nơi chúng tôi, những du học sinh Việt Nam mới đặt chân đến xứ sở bạch dương, cùng nhau trải qua bao cung bậc cảm xúc của tuổi trẻ. Ở đây, giữa những người bạn đồng hương, chúng tôi tìm thấy sự đồng cảm và sẻ chia chân thành. Bao mâu thuẫn nhỏ nhặt cũng không thể làm lu mờ tình anh em, bởi chúng tôi hiểu rằng trên đất khách, chỉ có sự yêu thương và gắn bó mới giúp chúng tôi đứng vững.
Tuổi trẻ ấy – mười tám, đôi mươi – là thời kỳ đầy ắp ước mơ, hoài bão và tự hào về gia đình, quê hương. Chúng tôi cùng nhau tập văn nghệ, cùng nhau đi chợ xa, tổ chức những buổi picnic cắm trại dưới trời thu vàng rực rỡ của nước Nga. Những buổi tối hát hò quên trời đất, những lần câu cá, nướng thịt bên nhau… tất cả đã trở thành kỷ niệm thiêng liêng mà tôi biết sẽ không bao giờ phai nhạt.
Những tình bạn thân thiết ấy chính là điểm tựa vững chắc cho tôi vượt qua những ngày đầu đầy khó khăn. Tình yêu thương, sự đồng cảm ấy đã giúp tôi thêm vững lòng để chinh phục tiếng Nga và những thử thách mới trong cuộc sống du học.
Bước vào giảng đường đại học và hành trình trưởng thành
Kết thúc năm học tiếng tại khoa dự bị, chúng tôi chính thức bước vào giảng đường Đại học Tổng hợp Quốc gia Irkutsk, mang theo hành trang vững vàng từ sự dìu dắt của cô Tarabova và ngọn lửa nhiệt huyết được truyền lại từ các thế hệ sinh viên Việt Nam đi trước.
Mỗi lớp học là một câu chuyện mới, nơi chúng tôi không chỉ học kiến thức chuyên ngành mà còn gắn bó với các bạn Nga thân thiện và cởi mở. Sự giúp đỡ nhiệt tình từ thầy cô và bạn bè đã khiến những khó khăn trong học tập và cuộc sống trở nên dễ dàng hơn.
Mùa hè là dịp để chúng tôi quay về bên “mẹ Tarabova” trong căn nhà Dacha nhỏ vùng ngoại ô, nơi có vườn rau và trái cây ngọt ngào. Những buổi gặp mặt, những câu chuyện chia sẻ sau một năm học mệt nhọc mang đến cảm giác bình yên, thân thuộc, như trở về chính ngôi nhà thứ hai của mình.
Tôi biết chắc rằng những khoảnh khắc giản dị ấy sẽ theo tôi suốt cuộc đời, làm dịu mát những khi nhớ về đất nước xa xôi. “Irkutsk ơi, tôi nợ một ngày quay trở về!” – tiếng lòng ấy vẫn vẹn nguyên, cháy bỏng như thuở nào.

Dấu ấn thanh xuân và tình yêu với nước Nga
Hành trình sáu năm (2006-2012) tại xứ sở bạch dương không chỉ là những năm tháng học tập, mà còn là tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, tình bạn gắn bó và tình yêu sâu sắc dành cho nước Nga. Khi trở về Việt Nam, tôi mang trong mình niềm tự hào của một sinh viên từng nhận được học bổng Nga, từng trải qua những ngày tháng đáng nhớ bên bạn bè và thầy cô.
Công việc tại Bộ tư lệnh Bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh lại càng khiến tôi gần gũi hơn với mối quan hệ đặc biệt giữa Việt Nam và Nga. Tôi có cơ hội gặp gỡ những chuyên gia Liên Xô – Nga, những người bạn đã trở thành người thân thiết, những cầu nối văn hóa và tình bạn lâu dài.
Tình yêu với nước Nga không chỉ dừng lại ở tôi, mà còn được truyền sang thế hệ sau, cho gia đình, cho những người chưa từng đặt chân đến đây, nhưng đã phần nào cảm nhận được sự ấm áp, mến thương qua những câu chuyện của chúng tôi.
Một ngày nào đó, tôi sẽ trở về, để hưởng trọn cái lạnh cắt da của Siberia, để đi giữa những rừng bạch dương ngút ngàn, để gặp lại bạn bè xưa và sống lại những năm tháng sục sôi của tuổi trẻ. Cảm ơn nước Nga – cảm ơn thanh xuân đã gửi lại nơi đây.
Nguồn tin: Quân đội nhân dân


