Có những miền đất không chỉ là điểm đến mà còn là ký ức, là thanh xuân khắc sâu trong lòng. Với tôi, nước Nga là như thế — một hành trình không chỉ của học tập mà còn của cảm xúc, của tình người và của những ngày tháng trưởng thành. Nhớ lại lần đầu đặt chân lên đất nước băng giá, tôi vẫn còn thấy rõ cái lạnh cắt da, nhưng sâu thẳm hơn là cảm giác lạ lẫm và cô đơn khi xa quê hương.
Mỗi người trong chúng ta khi đi du học đều mang theo những hoài bão và ước mơ, nhưng cũng không tránh khỏi những lúc yếu mềm, bỡ ngỡ trước một thế giới mới. Với tôi, nước Nga là tuổi trẻ, là kỷ niệm, là những ngày mưa tuyết nơi chân trời xa lạ mà tình người lại khiến lòng ấm áp đến lạ. Dưới đây là những mảnh ghép ký ức mà tôi muốn gửi gắm, như lời tâm sự với những ai đang chuẩn bị cho hành trình du học Nga của mình.
Đặt chân đến đất nước băng giá và những ngày đầu chập chững
Cái lạnh đầu tiên khi bước xuống sân bay Domodedovo ở Moscow vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Lạnh không chỉ vì băng tuyết mà còn là sự ngỡ ngàng, lạc lõng của một chàng trai trẻ vừa rời quê hương lần đầu. Từ Moscow, chúng tôi tiếp tục chuyến bay đến Saint Petersburg, nơi sẽ là mái nhà thứ hai của tôi trong những năm tháng tiếp theo.
Tuy mệt mỏi sau hành trình dài, nhưng khi được những người anh đồng hương đón tiếp tại sân bay Pulkovo, lòng tôi như ấm lại. Những cái ôm, những câu chuyện chào mừng khiến nỗi cô đơn ban đầu dần tan biến. Chúng tôi cùng nhau lên xe, hướng về ký túc xá của trường đại học, nơi những ngày tháng học tập và sinh hoạt sẽ bắt đầu. Đó là một bước ngoặt lớn, mở ra cánh cửa của những trải nghiệm mới lạ.
Ký túc xá trở thành nơi gắn kết những người trẻ xa quê, cùng chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn, những ngày đầu học tiếng Nga đầy thử thách. Tôi nhớ những đêm dài thức học bài, những lần cùng nhau nấu ăn đơn giản mà ấm cúng. Tình đồng hương là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, kéo chúng tôi gần lại trong bầu không khí của đất nước xa xôi.
Nỗi nhớ nhà và những khó khăn ban đầu không thể phủ nhận, nhưng chính những trải nghiệm đó đã khiến tôi trưởng thành hơn từng ngày, giúp tôi hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự cố gắng và tình cảm con người, đặc biệt trong môi trường đại học Nga đầy thử thách.
Học tiếng Nga – chiếc chìa khóa mở cánh cửa tri thức
Ngay từ những ngày đầu, tiếng Nga như một thử thách lớn nhất với tôi và các bạn cùng lớp. Nhưng nhờ sự tận tình của thầy cô, đặc biệt là cô giáo tiếng Nga của chúng tôi, những rào cản dần được xóa nhòa. Cô không chỉ là người truyền đạt ngôn ngữ mà còn là người bạn đồng hành, người mẹ thứ hai trong những năm tháng du học.
Cô thường kể cho chúng tôi nghe về những câu chuyện lịch sử, về sự gắn bó giữa nhân dân Việt Nam và nước Nga, về những ngày tháng mà Liên Xô đã sát cánh cùng Việt Nam trong những năm gian khó. Chính những câu chuyện đó đã làm cho tôi thêm yêu mến đất nước này, và cũng trở thành động lực để tôi quyết tâm học thật tốt tiếng Nga.
Chưa đầy ba tháng, chúng tôi đã có thể giao tiếp cơ bản, từ những câu chuyện đơn giản đến việc tham gia các chuyến đi thực tế quanh Saint Petersburg. Những chuyến dã ngoại đến các công viên, nhà thờ hay quảng trường không chỉ giúp tôi hiểu hơn về văn hóa và lịch sử của nước Nga mà còn khơi dậy trong tôi niềm say mê khám phá.
Tôi vẫn nhớ mãi bài văn tiếng Nga đầu tiên của mình — kể về nhà thờ Kazan sau chuyến tham quan. Đó không chỉ là một bài học, mà còn là khoảnh khắc đánh dấu sự trưởng thành và hòa nhập của tôi với ngôn ngữ và văn hóa nơi đây.

Những năm tháng gắn bó và trưởng thành tại đại học Nga
Trong suốt hơn sáu năm học tập tại đây, tôi đã cùng các bạn vượt qua không ít khó khăn, từ việc thích nghi với khí hậu khắc nghiệt đến áp lực học hành. Nhưng bên cạnh đó là vô vàn những kỷ niệm đẹp: những đêm trắng mùa hè, những ngày thu lá vàng rực rỡ, những ngày tuyết phủ trắng xóa mùa đông.
Tình bạn giữa những sinh viên Việt Nam tại Nga trở thành điểm tựa tinh thần quý giá. Chúng tôi cùng nhau tổ chức các hoạt động văn nghệ, thể thao, giao lưu với thanh niên địa phương, và duy trì truyền thống yêu thương đùm bọc như người trong một nhà. Những ngày lễ lớn của Việt Nam cũng được tổ chức trang trọng tại đây, giúp chúng tôi cảm nhận được hơi ấm quê hương nơi đất khách.
Công việc học tập ngày càng nặng nề với các kỳ thi, khóa luận tốt nghiệp, nhưng đồng thời cũng là hành trình tôi tìm thấy chính mình, trưởng thành trong suy nghĩ và hành động. Khi cầm tấm bằng tốt nghiệp, lòng tôi bâng khuâng vì biết rằng mình sắp phải rời xa mảnh đất đã gắn bó sâu sắc với những năm tháng thanh xuân.
Dù vậy, tình yêu dành cho nước Nga không bao giờ phai nhạt trong tim tôi. Nó là một phần ký ức, một phần tuổi trẻ mà tôi trân trọng và luôn giữ gìn.
Hành trình trở về và giữ gìn ký ức
Khi rời nước Nga trở về quê hương, mỗi người chúng tôi đều mang trong mình hành trang kiến thức và kinh nghiệm quý giá. Dù cuộc sống bận rộn, dù khoảng cách địa lý xa cách, chúng tôi vẫn giữ liên lạc, trao đổi về những kỷ niệm và những câu chuyện từ thời còn du học Nga.
Tình cảm ấy, sự gắn bó ấy không chỉ là kỷ niệm cá nhân mà còn là cầu nối văn hóa, là sự tri ân đối với một đất nước đã cho tôi một phần thanh xuân. Tôi hiểu rằng, những trải nghiệm đó không chỉ giúp tôi lớn lên mà còn góp phần vun đắp cho mối quan hệ tốt đẹp giữa Việt Nam và Nga.
Giờ đây, mỗi khi nhớ về những ngày tháng học tập với học bổng Nga, tôi như thấy mình trở về với một miền đất ký ức đầy sắc màu và cảm xúc. Và tôi tin rằng, với bất cứ ai đang chuẩn bị bước chân lên chuyến tàu du học Nga, những năm tháng ấy sẽ là hành trình không thể nào quên, là quà tặng quý giá của cuộc đời.
Nguồn tin: Quân đội nhân dân


