Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Một giao thừa tuyết trắng giữa nước Nga xa xôi

Tôi đến nước Nga vào những ngày cuối cùng của năm, khi ở quê nhà mọi người đang tất bật chuẩn bị đón . Ngoài cửa sổ máy bay là bầu trời xám trắng, dưới kia là nước Nga — xứ sở tôi từng chỉ thấy qua sách vở, báo đài, và những giấc mơ chớm nở từ hồi còn là cô học trò cấp ba chuyên ngữ. Lần đầu tiên tôi rời xa gia đình vào dịp Tết, đến một đất nước xa lạ, nơi tôi chưa biết một chữ tiếng Nga nào, nhưng lại mang trong lòng nhiều kỳ vọng.

Khi bạn bè hỏi sao không ăn Tết xong hẵng đi, tôi chỉ cười. Tôi hiểu rõ lịch học không đợi ai, và học bổng Nga này là một cơ hội không dễ gì có được. Tôi không muốn trễ hẹn với giấc mơ du học Nga mà mình đã ấp ủ suốt bao năm.

Những ngày đầu lạc lối giữa mùa đông nước Nga

Tôi theo học chương trình thạc sĩ ngành Marketing tại Đại học Kinh tế Nga mang tên G.V. Plekhanov, một trong những đại học Nga có bề dày truyền thống trong lĩnh vực kinh tế. Nhưng trước khi bước vào chương trình chính khóa, tôi phải học một năm dự bị tiếng Nga — điều mà tôi đã đoán sẽ khó, nhưng không ngờ lại là thử thách thực sự.

Hương Quỳnh đến Nga theo đuổi chương trình thạc sĩ ngành Marketing tại Đại học Kinh tế Nga mang tên G.V. Plekhanov.

Mùa đông Moskva lạnh hơn bất cứ điều gì tôi từng hình dung. Tuyết rơi phủ trắng đường, mái nhà, ô cửa kính… Đó là lần đầu tiên tôi thấy tuyết thật. Đẹp đến nao lòng. Tôi chạy ra sân ký túc, đưa tay hứng từng bông tuyết, cười một mình như trẻ nhỏ. Nhưng rồi sự háo hức nhanh chóng nhường chỗ cho cảm giác lạc lõng.

Tiếng Nga với tôi khi ấy là một mê cung. Những người Nga tôi gặp thường không dùng tiếng Anh, và tôi cũng chưa đủ khả năng nói tiếng Nga một cách trôi chảy. Tôi lúng túng khi đi siêu thị, bối rối tại bưu điện, và gần như “đóng băng” khi làm các thủ tục giấy tờ.

May mắn thay, ký túc xá tôi ở có rất nhiều bạn du học sinh Việt. Các anh chị khóa trước, những bạn bè đồng hương đã chìa tay ra giúp tôi. Họ chỉ tôi cách đi tàu điện ngầm, hướng dẫn tôi làm thẻ cư trú, thậm chí cùng tôi đi mua nồi cơm điện đầu tiên ở Nga. Những hành động nhỏ ấy khiến nước Nga trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

Tết xa nhà và những niềm vui giản dị nơi đất khách

Tết Nguyên đán năm nay không có mùi hương trầm hay mâm cỗ ngày 30. Không còn tiếng pháo giao thừa hay lời chúc Tết rộn ràng từ hàng xóm. Nhưng tôi đã học cách tìm kiếm hương vị Tết theo một cách rất riêng giữa lòng Moskva.

Ở ký túc, các bạn Việt cùng nhau lên kế hoạch nhỏ: người nấu nem rán, người làm canh măng, người đặt bánh chưng từ hội sinh viên… Mâm cơm không đủ đầy như ở nhà, nhưng là tất cả những gì chúng tôi có thể gói ghém từ nỗi nhớ. Chúng tôi cùng nhau xem Táo Quân qua livestream, bật nhạc Tết, kể nhau nghe những kỷ niệm giao thừa của mỗi vùng quê.

Tôi nhớ cơm nhà da diết. Có lúc chỉ cần nhìn ảnh một đĩa dưa hành trên mạng là nước mắt tôi đã chực rơi. Thế nhưng cũng trong những khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra mình đang trưởng thành, đang học cách bước ra khỏi vùng an toàn để sống một cuộc đời rộng lớn hơn.

Một buổi chiều đầu xuân, tôi cùng bạn ghé một quán ăn Việt. Chủ quán là người Huế, rất niềm nở. Sau bữa ăn, cô mang ra một đĩa kẹo cu đơ — đặc sản quê tôi ở Hà Tĩnh — và nói: “Tết mà, ăn chút cho đỡ nhớ nhà.” Tôi cười, nhưng tim thì nghẹn lại. Đôi khi, một miếng kẹo cũng có thể trở thành cả quê hương.

Tôi gọi nước Nga là mùa đầu tiên của tuổi lớn

Sau Tết, Moskva vẫn lạnh, tuyết vẫn rơi, và lịch học vẫn quay như thường. Nhưng tôi không còn là cô gái ngơ ngác của tháng trước. Tôi đã biết cách đọc bảng giờ tàu, biết ghé đúng quầy để mua thẻ điện thoại, biết nói vài câu tiếng Nga đơn giản để gọi món ăn. Và quan trọng hơn hết, tôi đã biết mỉm cười với nỗi nhớ, biết cách biến nó thành động lực.

Đến Nga, Hương Quỳnh được ngắm tuyết, tự mình khám phá những điểm đến xuất hiện trong sách vở, báo đài.

Có người từng bảo: “Du học Nga khó hơn người ta tưởng, nhưng đẹp hơn người ta nghĩ.” Tôi không chắc mình sẽ dùng từ “đẹp” để mô tả tất cả mọi thứ ở đây — bởi vì những buổi sáng lạc đường, những đêm buốt lạnh nhớ mẹ, hay những lần ốm không ai chăm… đều rất thật. Nhưng chính trong những trải nghiệm ấy, tôi đã tìm thấy một phiên bản mới của bản thân — dũng cảm, kiên nhẫn và biết yêu những điều bình dị.

Nếu bạn cũng đang chuẩn bị lên đường đến nước Nga, nếu bạn cũng đang lo lắng vì sẽ đón Tết đầu tiên xa nhà, tôi chỉ muốn nói rằng: bạn sẽ ổn. Nga không chỉ có tuyết trắng, mà còn có cả những tấm lòng ấm áp. Và biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy một chiếc kẹo cu đơ nào đó, trong một buổi chiều thật tình cờ.

Đó chính là nước Nga mà tôi đã gặp — và mãi nhớ.

Nguồn tin: Tạp chí tri thức

Chia sẻ với bạn bè và gia đình