Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Dưới hàng bạch dương ấy, tôi đã lớn lên

Tôi vẫn nhớ rõ cái lạnh đầu đông năm ấy, khi chuyến bay dài khép lại ở sân bay cách trường hơn 300 cây số. Bầu trời xám nhòa, bạch dương rì rào hai bên đường, và trái tim tôi – khi ấy là một cậu sinh viên 20 tuổi – đập rộn ràng không vì sợ hãi mà vì háo hức. Nước Nga hiện lên qua ô cửa kính xe, vừa xa lạ vừa thân quen đến lạ kỳ. Lúc ấy, tôi không nghĩ rằng nơi này sẽ dạy cho tôi biết thế nào là trưởng thành, biết thế nào là yêu thương một cách lặng lẽ mà sâu sắc.

Tôi từng mơ về du học Nga với những giấc mơ lấp lánh màu tuyết trắng và cổ tích phương Tây. Nhưng cuộc sống thật thì khác. Nó không trải hoa hồng, nhưng cũng không khô cằn đến mức khiến ta tuyệt vọng. Giống như những ngày đông âm 20 độ, lạnh buốt da nhưng bên trong vẫn có thể ấm nhờ những nồi cháo, những cái ôm, và cả những cuộc trò chuyện thâu đêm bằng tiếng Nga chưa sõi. Chính những điều đó đã biến hành trình ấy thành một ký ức không thể nào phai trong tôi.

Khi xa nhà mới hiểu thế nào là “người mình với nhau”

Cộng đồng sinh viên người Việt ở thành phố tôi học – – không lớn, nhưng đủ để bạn cảm thấy không cô đơn. Tôi vẫn nhớ như in buổi tối đầu tiên trong ký túc xá. Căn phòng chật, người đông, nhưng ấm lạ thường. Góc phòng là nồi cháo bốc khói nghi ngút do mấy chị lớn nấu sẵn, người thì đưa chăn, người thì cho ấm nước, người thì hỏi han như thể tôi là em út vừa trở về sau một chuyến đi dài.

Ở đó, mọi thứ không hề xa lạ. Những dịp như , Halloween hay mùng 8/3 trở thành ngày hội nho nhỏ mà mọi người cùng tụ họp. Dù chỉ là những mảnh vải vụn để trang trí, vài món ăn đơn sơ nhưng tự tay làm lấy, nhưng chúng tôi vẫn cảm thấy như đang có một cái Tết thật sự — cái Tết không ở quê nhà, nhưng đậm tình quê hương. Tôi dần hiểu rằng, du học Nga không chỉ là học chữ, mà còn là học làm người – trong một cộng đồng nhỏ, nơi ta nhận ra thế nào là tình đồng bào nơi đất khách.

Sống chung với nhau, chúng tôi học cách sẻ chia cả những điều vụn vặt nhất. Một gói mì, một viên thuốc, hay chỉ là một câu hỏi “hôm nay thế nào?”. Đó là những điều giản dị mà nếu không đi thật xa, có lẽ tôi sẽ không bao giờ học được cách trân trọng.

Tác giả (hàng trên, thứ 2 từ phải sang trái), du học sinh tại Liên bang Nga.

Học tập không chỉ là nghe giảng, mà là học cách lắng nghe chính mình

Tôi theo học tại Đại học Quốc gia Ivanovo, một trường đại học Nga có truyền thống đào tạo nghiêm túc. Lịch học chia làm tuần chẵn – lẻ, lúc thì nghe giảng, lúc thì seminar thảo luận. Có lần, trong một buổi học văn, sau khi giảng viên kết luận xong, bà quay sang hỏi cả lớp: “Ai không đồng ý?”. Tôi – vốn quen với việc nghe và ghi chép – thoáng giật mình. Nhưng rồi tôi cũng nhỏ giọng: “Em chưa thể đồng ý ạ”.

Tôi nghĩ sẽ bị nhắc nhở. Nhưng không. Giảng viên nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng nói: “Thế thì chúng ta tranh luận lại từ đầu”. Buổi học ấy trở thành một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất thời sinh viên. Tôi được phép nói khác, nghĩ khác, và quan trọng hơn, được tôn trọng.

Tôi dần hiểu rằng học không chỉ là để thuộc bài. Học là để hiểu, để đối thoại – không chỉ với thầy cô mà với chính bản thân mình. Có thể kiến thức ở các trường đại học Nga mang màu sắc hàn lâm, đôi khi khô khan, nhưng nó lại rất hệ thống. Khi học văn học, tôi được dẫn qua những dòng chảy lịch sử, qua từng thời kỳ phát triển, và chính nhờ đó, tôi không chỉ nhớ được nội dung mà còn hiểu được tinh thần của tác phẩm. Từ đó, tôi không còn sợ những bài học dài dòng. Tôi học cách kết nối kiến thức, gắn cảm xúc với lý trí – điều mà bất cứ người học nào cũng nên trải qua.

Những ngày sống chậm, học cách lớn lên từng chút một

Cộng đồng người Việt tại thành phố Ivanovo, Liên bang Nga cùng nhau tổ chức Tết Nguyên đán năm 2015.

Ivanovo là một thành phố nhỏ. Mùa đông, mọi thứ phủ đầy tuyết, trắng xóa và tĩnh lặng. Chúng tôi thường tự nấu ăn, vì đồ ăn ngoài không hợp khẩu vị, lại đắt đỏ. Có những hôm đi siêu thị về, tay cứng đờ vì lạnh. Nhưng rồi lại cảm thấy vui khi được quay về căn phòng ấm, nơi có nồi canh nóng và tiếng nói cười rôm rả.

Cuộc sống không tiện nghi, nhưng đổi lại, tôi học được cách tự chăm sóc bản thân. Từ những việc tưởng chừng đơn giản như dán tường, sửa ổ điện, lắp máy giặt… đến những điều lớn hơn như quản lý thời gian, lên kế hoạch chi tiêu. Thậm chí, tôi còn biết cách làm sạch một căn phòng đầy gián mà không sợ hãi. Du học Nga không làm tôi mạnh mẽ ngay từ đầu, nhưng nó khiến tôi không còn sợ những điều bất tiện – mà xem đó là một phần của cuộc sống trưởng thành.

Mùa hè đến, chúng tôi tìm những công việc làm thêm – từ đóng gói bánh kẹo đến thu hoạch rau củ. Mệt, nhưng vui. Những đồng tiền đầu tiên tôi kiếm được ở xứ người tuy ít ỏi nhưng lại rất quý giá. Có khi chỉ là vài buổi dạy tiếng Anh miễn phí tại câu lạc bộ, nhưng đổi lại là những nụ cười, những cái bắt tay, và những mối quan hệ đẹp với người Nga bản địa.

Chúng tôi không có nhiều, nhưng đủ để sống, đủ để cười, và đủ để nhớ nhau khi chia tay.

Nga không tặng tôi món quà nào, nhưng dạy tôi cách tìm ra nó

Một người anh từng bảo: Du học là để học cách lớn lên, không phải để được chăm sóc. Tôi đã hiểu điều đó rõ hơn bao giờ hết khi sống ở Nga. Không có gì “sẵn” ở đây – từ thời tiết đến ngôn ngữ, từ đồ ăn đến những thói quen văn hóa. Nhưng chính vì không sẵn, tôi mới phải nỗ lực. Tôi mới biết cách yêu thương bản thân, mới biết rằng có những thứ phải đánh đổi rất nhiều mới có được – như một người bạn, một nồi cháo, hay một bài học thực sự chạm vào mình.

Nước Nga không ôm bạn vào lòng ngay từ đầu, nhưng nếu bạn chịu mở lòng, nó sẽ dạy bạn bằng cách rất riêng – lặng lẽ và sâu sắc. Những ai đang chuẩn bị nhận học bổng Nga, hay đang chờ đợi hành trình du học Nga phía trước, có thể chưa biết mình sẽ đối mặt với điều gì. Nhưng hãy tin tôi, nếu bạn bước đi bằng tất cả sự chân thành và kiên trì, bạn sẽ tìm được phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình – giữa những hàng bạch dương trắng muốt, trong những buổi chiều tuyết rơi không ngừng, và cả trong trái tim đã từng cô đơn nhưng không còn lạc lõng.

Và nếu ai đó hỏi tôi: “Đi du học Nga có đáng không?”. Tôi sẽ mỉm cười và nói: “Không chỉ đáng. Nó còn là một phần tuổi trẻ không thể nào quên.”

Nguồn tin: Đỗ Hoàng Long, Vnexpress

Chia sẻ với bạn bè và gia đình