Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Giữa nước Nga, tôi đã lớn lên lần nữa

Có những ký ức không cần ai nhắc, không cần ghi lại, vẫn mãi nằm yên trong một góc trái tim. Với tôi, nước Nga là một phần như thế — một miền ký ức không màu mè, không khoa trương, nhưng sâu lắng và đầy xúc động. Chỉ cần ai đó nhắc đến “xứ sở bạch dương”, tôi lại thấy mình quay về những ngày cũ — nơi tuổi trẻ tôi từng sống, từng học, từng tin yêu và lớn lên.

Tôi từng nghĩ con đường đời mình sẽ trôi theo một hướng khác. Nhưng rồi, cơ duyên lại đưa tôi đến nước Nga — một hành trình bắt đầu từ điều không ngờ tới, để rồi in đậm mãi trong từng nếp nghĩ, từng chọn lựa sau này. Du học Nga không chỉ là quãng đường học tập, mà là những tháng năm tôi học làm người giữa một nền văn hóa xa lạ mà thân thương đến lạ kỳ.

Cái duyên đến từ một lựa chọn bất ngờ

Năm ấy, tôi thi đỗ vào Học viện Quân y, mang trong mình ước mơ trở thành bác sĩ quân y, như bao thanh niên khác cùng thời. Nhưng rồi, tổ chức chọn tôi theo một hướng khác — chuyển sang chuyên ngành pháo binh, và gửi đi du học Nga theo diện học bổng nhà nước. Đó là vào năm 1985, một bước ngoặt không báo trước, và cũng là khởi đầu cho những năm tháng sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi.

Trước khi sang Liên Xô, tôi cùng các bạn học tiếng Nga trong một năm tại Học viện Kỹ thuật Quân sự. Các cô giáo dạy tiếng khi ấy không phải là giáo viên chính quy, mà là vợ của những chuyên gia Liên Xô đang công tác tại Việt Nam. Dẫu vậy, chưa từng có một buổi học nào thiếu sự tận tâm. Các cô kiên nhẫn nắn từng âm tiết, cẩn thận chỉnh sửa từng lỗi phát âm nhỏ nhất, nghiêm khắc mà đầy tình thương. Ngôn ngữ đầu tiên tôi học được từ họ, không phải là tiếng, mà là lòng nhân hậu.

Cứ thế, ngày qua ngày, từ lạ lẫm, bỡ ngỡ, tôi dần làm quen với thứ ngôn ngữ khó nhằn mà đẹp đẽ ấy. Tôi hiểu rằng, nếu không vượt qua được rào cản ngôn ngữ, tôi sẽ không thể theo kịp chuyên ngành sau này — điều mà các cô giáo vẫn thường nhắc nhở trong những buổi học sớm mai.

Một lần đến là một đời không quên

Hôm ấy, tôi cùng các bạn lên chiếc IL-86, chuyến bay đưa chúng tôi rời Hà Nội đến Moscow. Lòng tôi đầy những cảm xúc đan xen: lo lắng, hồi hộp, cả một chút háo hức mơ hồ. Khi máy bay hạ cánh xuống thủ đô nước Nga, tôi choáng ngợp trong bầu không khí thu trong vắt và dịu dàng. Moscow đón chúng tôi không bằng sự ồn ào, mà bằng vẻ đẹp tĩnh lặng, thanh bình đến nao lòng.

Từ Moscow, chúng tôi di chuyển bằng tàu hỏa đến — nơi tôi sẽ gắn bó suốt những năm học ở Trường Đại học Kỹ thuật pháo binh Penza. Nhà trường tiếp đón chu đáo, mọi thứ được chuẩn bị cẩn thận, khiến tôi cảm giác như vừa bước chân vào một ngôi trường trong nước. Những ân cần ban đầu ấy chính là điểm tựa tinh thần cho chúng tôi — những học viên trẻ, lần đầu sống xa quê hương.

Tại đây, tôi lại gặp những cô giáo đôn hậu, nhiệt thành. Cô Komar — dáng người nhỏ nhắn, nụ cười hiền lành nhưng vô cùng nghiêm khắc trong giảng dạy — là người tôi nhớ mãi. Có những hôm bài chưa chuẩn bị tốt, cô không ngần ngại cho điểm kém, nhưng sau đó lại lặng lẽ dành thời gian riêng để kèm cặp thêm. Cô từng nói: “Không giỏi tiếng Nga, các em sẽ không thể học tốt chuyên ngành. Mà không học được thì sao giúp được Tổ quốc?” Những lời ấy, tôi mang theo suốt đời.

Đại tá, TS Phan Văn Chương (ngoài cùng bên phải) chụp ảnh cùng các chuyên gia Nga và cán bộ, kỹ sư, kỹ thuật viên Nhà máy Z129 (Tổng cục Công nghiệp quốc phòng), năm 2006

Khi những người thầy là điểm tựa trưởng thành

Chuyên ngành pháo binh — nơi tôi được đào tạo — không hề dễ dàng. Kiến thức vừa rộng, vừa khô, vừa nặng tính kỹ thuật. Nhưng chúng tôi may mắn có những người thầy thực sự tận tâm. Họ không chỉ truyền đạt lý thuyết, mà còn đưa chúng tôi tiếp cận với thiết bị thật, khí tài thật. Họ dạy bằng kinh nghiệm, bằng kỷ luật, và bằng cả sự tin tưởng.

Những buổi thực hành giữa mùa đông tuyết trắng, những buổi thảo luận kéo dài hàng giờ trong phòng thí nghiệm — tất cả trở thành hành trang vững chắc khi tôi về nước, trở lại với công việc nghiên cứu và giảng dạy. Tôi chưa từng quên ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy ấm áp của các thầy, khi họ nói với chúng tôi: “Các em sẽ được trở về Việt Nam, đem theo kiến thức này để xây dựng đất nước.”

Với tôi, điều lớn nhất học được trong những năm tháng ấy không chỉ là chuyên môn, mà là tinh thần làm việc khoa học, thái độ trách nhiệm và sự nghiêm cẩn với tri thức. Đó là điều người Nga đã gieo vào tôi, từng ngày, từng buổi học, từng ánh nhìn.

Mạch nguồn không ngừng chảy

Năm 1991, tôi trở về nước, bắt đầu chặng đường công tác mới trong môi trường quân đội. Nhưng mạch nguồn từ nước Nga vẫn tiếp tục chảy — không chỉ trong tôi, mà trong cả những mối quan hệ công việc sau này. Dù Liên Xô đã không còn, nhưng tinh thần, tình cảm, và sự hợp tác từ những người bạn Nga vẫn tiếp nối.

Tôi từng có ba tháng làm việc với đoàn chuyên gia Nga tại một nhà máy thuộc Tổng cục Công nghiệp quốc phòng. Giữa khí hậu nóng ẩm của Việt Nam, chuyên gia Yuri — gương mặt đỏ gay vì nắng — vẫn kiên trì “cầm tay chỉ việc” cho từng công nhân. Mồ hôi nhỏ giọt, nhưng ông không hề nản. Ông tỉ mỉ hướng dẫn từng chi tiết, sửa từng thao tác, luôn có mặt tại hiện trường để xử lý bất kỳ sự cố nào. Hình ảnh ấy, tôi không bao giờ quên. Bởi đó là minh chứng cho tình đồng nghiệp, cho sự bền bỉ và trách nhiệm của những người thầy đến từ nước Nga.

Cuối năm 2016, tôi có dịp trở lại nước Nga sau 25 năm. Moscow giờ khác nhiều: hiện đại, sầm uất hơn, nhưng đâu đó, những nét xưa vẫn còn — như khu phố cổ Arbat, nơi các họa sĩ vẫn vẽ tranh giữa phố, những bản nhạc du dương vang lên như chưa từng ngưng. Tôi đứng giữa thủ đô ấy, lòng ngập tràn cảm xúc, như thể trở về chính quê hương mình.

Tình yêu còn lại mãi trong tim

Với tôi, du học Nga không chỉ là một cơ hội, mà là một đoạn đời. Tôi không chỉ học được tiếng Nga, học được kiến thức, mà còn học được cách sống tử tế, cách làm việc tử tế. Những người thầy, người bạn, và cả những người dân Nga giản dị mà sâu sắc — họ đã góp phần nhào nặn nên tôi của hôm nay.

Tình cảm mà người Nga dành cho Việt Nam không phô trương, nhưng sâu đậm. Đó là những câu hỏi ấm lòng từ người dân bình thường về quê hương tôi. Đó là ánh mắt trìu mến của cô giáo Komar khi nhắc tới “Việt Nam chiến thắng đế quốc Mỹ”. Đó là sự nhiệt thành không điều kiện của Yuri giữa xưởng máy hầm hập nóng.

Và cũng vì thế, nước Nga trong tôi không chỉ là một quốc gia từng học tập. Đó là một miền tâm tưởng — nơi tôi được làm lại từ đầu, từ tiếng nói, từ tư duy, và từ trái tim.

Một lần đến là một đời mang theo. Có lẽ ai từng nhận học bổng Nga, từng bước đi trên đất Nga, đều sẽ hiểu điều đó — như một bí mật dịu dàng, chỉ những người trong cuộc mới có thể mỉm cười nhắc lại.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình