
Giữa nước Nga, tôi đã lớn lên lần nữa
Có những ký ức không cần ai nhắc, không cần ghi lại, vẫn mãi nằm yên trong một góc trái tim. Với tôi, nước Nga là một phần như thế — một miền ký ức không màu mè, không khoa trương, nhưng sâu lắng và đầy xúc động. Chỉ cần ai đó nhắc đến “xứ sở bạch dương”, tôi lại thấy mình quay về những ngày cũ — nơi tuổi trẻ tôi từng sống, từng học, từng tin yêu và lớn lên. Tôi từng nghĩ con đường đời mình sẽ trôi theo một hướng khác. Nhưng rồi, cơ duyên lại đưa tôi đến nước Nga — một hành trình bắt đầu từ điều không ngờ tới, để rồi in đậm mãi trong từng nếp nghĩ, từng chọn lựa sau này. Du học Nga không chỉ là quãng đường học tập, mà là những tháng năm tôi học làm người giữa…

Trong đôi mắt nghiêm khắc là một trái tim Nga
Có lẽ, bất kỳ ai từng du học Nga, từng chạm vào những mùa thu vàng hay lặng nhìn tuyết rơi bên ô cửa kính, đều mang trong lòng một miền ký ức rất riêng. Một ký ức không chỉ về phong cảnh, về ngôn ngữ, mà còn là về những con người — những người thầy, người cô, người bạn đã lặng lẽ gieo vào ta những điều quý giá nhất. Với tôi, nước Nga chính là nơi ấy. Một miền đất không chỉ dạy tôi tri thức, mà dạy tôi cả cách làm người — nghiêm khắc, tử tế, và tận tụy. Tôi từng nghĩ hành trình du học Nga sẽ chỉ là những năm tháng học tập, rồi tốt nghiệp trở về. Nhưng không, hóa ra, đó là cả một quãng đời khiến tôi nhớ mãi không quên. Và hơn hết, là một người, một người giáo…