Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Một thuở Tver và những mùa nhớ không tên

Có những miền ký ức chẳng bao giờ phai, không phải vì nó quá đặc biệt, mà bởi nó đã từng là nơi chạm đầu tiên với bao điều lần đầu tiên trong đời — lần đầu xa nhà, lần đầu học cách tự lập, lần đầu nếm mùa đông tuyết phủ trắng trời… Nước Nga trong tôi không phải là những quảng trường tráng lệ, không chỉ là tượng đài lịch sử hay những buổi học đầy thử thách bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ, mà còn là những ngày nắng cuối thu êm đềm nơi công viên nhỏ ở , là bưu điện cũ nơi tôi gửi bức thư đầu tiên về cho mẹ, là tiếng Nga ấm áp của một bà cụ bán táo gọi tôi là “con gái”.

Tôi đã đến nước Nga như thế — một cô gái trẻ, tay xách vali, mắt tròn ngơ ngác, lòng đầy hoang mang nhưng cũng rạo rực háo hức. Tôi không đi theo một giấc mơ cá nhân, mà là theo một cơ duyên kỳ lạ mang tên học bổng hiệp định, mà sau này tôi mới hiểu, đó là một món quà vô giá không phải ai cũng có được.

Và rồi, nước Nga dần trở thành một phần đời tôi, len lỏi vào từng nếp nghĩ, từng giấc mơ, từng dòng chữ viết bằng tiếng Nga còn lẫn lộn sai đúng…

Bước chân đầu tiên và mùa thu năm ấy

Tôi còn nhớ rất rõ cái buổi chiều tháng 9 năm 1998 ấy, khi chiếc máy bay hạ cánh xuống , nơi lần đầu tiên tôi chạm chân đến nước Nga. Chúng tôi — bảy sinh viên Việt Nam trẻ măng, được cử đi học theo diện học bổng nhà nước, ngồi co ro trong chiếc xe Hải Âu màu vàng từ sân bay về thành phố Tver. Cảnh vật ngoài cửa sổ trôi qua chậm rãi, lặng lẽ, xám xịt, như chính những cảm xúc lẫn lộn trong lòng tôi lúc ấy. Rừng cây trơ trụi lá, đồng cỏ vắng bóng người, những ngôi nhà gỗ nằm nép mình bên lối mòn — đó là hình ảnh đầu tiên về nước Nga trong tôi.

Trên xe, không ai nói chuyện với ai. Có lẽ vì mệt sau chuyến bay dài, cũng có thể vì chúng tôi chưa kịp quen nhau, hoặc chỉ đơn giản là vốn tiếng Nga ít ỏi học trong 20 ngày ở trường Ngoại ngữ không đủ để trò chuyện với thầy cô đi cùng. Trong sự im lặng ấy, lòng tôi như bị giằng xé giữa lo âu và kỳ vọng. Tôi không sợ nước Nga, nhưng tôi lo mình sẽ học gì, sống thế nào, có hiểu nổi những bài giảng, có hòa nhập được với nơi xa lạ này không?

Thành phố Tver chào đón chúng tôi bằng một buổi chiều u tịch và làn gió lạnh len qua cổ áo. Nhưng có điều gì đó rất dịu dàng mà tôi chưa kịp nhận ra. Có lẽ, đó là cái cách người Nga nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến, hoặc đơn giản là cái siết tay ấm áp của một bà giáo Nga khi đón chúng tôi vào ký túc xá trường đại học Nga đầu tiên trong đời mình.

Những bài học đầu tiên không nằm trong giáo trình

Chúng tôi chưa học ngay khi đến nơi. Trước tiên là những buổi khám sức khỏe, làm thủ tục, rồi được thầy cô đưa đi giới thiệu trường, thư viện, nhà sách. Những ngày đầu tiên ấy, mỗi bước chân ra khỏi ký túc xá đều là một cuộc phiêu lưu. Tôi còn nhớ mãi lần cả nhóm ra ngoài tìm bưu điện để gửi thư về Việt Nam. Gặp một bà cụ người Nga, chúng tôi loay hoay hỏi đường bằng vốn tiếng Nga ít ỏi, chỉ đủ để hiểu “xin chào” và “ở đâu”. Câu trả lời thì dài và nhanh hơn sách vở gấp mười lần.

Nhưng bà cụ không bực. Bà mỉm cười, dẫn cả nhóm đi bộ đến tận bưu điện, rồi còn giải thích cặn kẽ với nhân viên giúp chúng tôi gửi thư. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy lòng mình ấm lên giữa cái lạnh đầu thu. Hóa ra, du học Nga không chỉ là học hành, mà còn là học cách tin tưởng, học cách mở lòng với những người xa lạ — và nhận về tình người từ những nơi tưởng như chẳng có mối liên kết nào.

Khi đi chợ, chúng tôi thường nghe những lời gọi trìu mến như “Con trai, con gái mua khoai tây đi”. Những người bán hàng già đếm tiền cẩn thận, nhét vào tay chúng tôi rồi nói: “Đó, hết có bao nhiêu đó thôi”. Lúc ấy tôi chợt hiểu rằng, nước Nga không lạnh như người ta vẫn nói. Có lẽ, điều khiến người ta nhớ nhất về một vùng đất, rốt cuộc không phải là cảnh sắc hay kiến trúc, mà là tấm lòng của những con người ở đó.

Một năm học tiếng và hành trình hiểu ngôn ngữ trái tim

Sau thời gian đầu làm quen, chúng tôi bước vào năm dự bị để học tiếng Nga. Một năm – đủ dài để từ những âm tiết lạ hoắc trở thành ngôn ngữ gắn bó với tôi đến tận bây giờ. Các cô giáo dạy tiếng của chúng tôi thật kiên nhẫn. Họ giảng từng câu, từng chữ, giải thích không biết mỏi, không hề cáu gắt dù chúng tôi phát âm sai hay không hiểu ngay. Cái cách họ nhìn chúng tôi — như những đứa trẻ đang học nói — khiến tôi cảm thấy mình được bao dung.

Tôi vẫn nhớ như in buổi đầu vào giảng đường đại học Nga, ngồi cùng các bạn sinh viên người bản xứ. Những môn học tưởng chừng đã quen thuộc như Triết học, Tâm lý học, Nhà nước và Pháp luật… giờ đây trở nên đầy thử thách khi mọi thứ đều diễn ra bằng một ngôn ngữ chưa thật sự thân thuộc. Nhưng các thầy cô không bỏ mặc chúng tôi. Họ viết đề mục lên bảng rõ ràng, nói chậm lại để chúng tôi theo kịp. Những buổi tối, tôi và bạn bè ngồi trong phòng đọc, tra từ điển từng dòng sách, miệt mài hiểu nghĩa từng thuật ngữ. Bộ từ điển hai tập mang từ Việt Nam trở thành người bạn không thể thiếu.

Một năm học tiếng Nga không chỉ cho tôi một công cụ ngôn ngữ, mà còn dạy tôi cách học với tất cả sự kiên nhẫn và khiêm nhường. Tiếng Nga, lúc đầu tưởng là rào cản, cuối cùng lại là cầu nối để tôi hiểu hơn về văn hóa, con người và tâm hồn của đất nước này.

Tác giả (ở giữa) gặp lại thầy cô giáo cũ Bộ môn Công nghệ sinh học và hóa học, Đại học Tổng hợp kỹ thuật Tver.

Những mùa thi và thầy giáo nghiêm khắc nhất đời

Khi bước vào năm thứ ba, chúng tôi bắt đầu học chuyên ngành. Từ một sinh viên từng học kinh tế, tôi phải làm quen với kỹ thuật, với những chi tiết máy móc, bản vẽ, thiết bị thí nghiệm vi sinh… Mỗi cây bút chì, mỗi đường kẻ đều đòi hỏi độ chính xác cao, mà trước đó tôi chưa từng nghĩ đến.

Thầy Rudol Vasilevich Shasherin là người đã đồng hành cùng chúng tôi suốt chặng đường ấy. Thầy nổi tiếng nghiêm khắc nhưng lại tận tụy đến không tưởng. Có những ngày, thầy dạy từ sáng tới chiều, không nghỉ trưa, không giải lao, chỉ để chúng tôi hiểu được bản chất của một chi tiết kỹ thuật. Trước mỗi tiết học, thầy thường kể những câu chuyện nhỏ về nhân cách, về cách làm người. Thầy không chỉ dạy kiến thức, mà còn dạy sống sao cho tử tế. Tôi vẫn nhớ như in lời thầy nói khi tôi loay hoay vẽ một bản vẽ kỹ thuật:

Em sẽ là một kỹ sư. Mà kỹ sư thì phải biết làm tất cả mọi thứ. Có thể bây giờ em chưa biết, nhưng nếu muốn, em sẽ biết.

Câu nói ấy như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ trong tôi, cháy lên mỗi khi tôi cảm thấy mỏi mệt hay hoang mang giữa những ngày dài du học Nga. Khi tôi quay lại trường sau 10 năm, tìm gặp lại thầy cô, có người đã mất, có người tóc bạc, nhưng ánh mắt nồng hậu, tiếng Nga trìu mến khi họ nhắc lại tên tôi vẫn nguyên vẹn. Tình thầy trò, có lẽ, là thứ không có ngôn ngữ nào diễn tả được hết.

Tver, một miền thanh xuân để thương để nhớ

Hơn mười năm sống và học tập trên đất Nga, tôi không chỉ nhận về tấm bằng đại học. Tôi nhận được nhiều hơn thế. Tôi có những người thầy, người bạn, những kỷ niệm không thể thay thế. Tôi được nuôi dưỡng bởi văn hóa Nga — nền văn hóa không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ sâu sắc để chạm tới tầng sâu nhất của một tâm hồn trẻ tuổi xa xứ.

Du học Nga không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những mùa đông dài đến nản lòng, có những bài kiểm tra bằng tiếng Nga khó đến mức muốn bỏ cuộc, có cả nỗi nhớ nhà cồn cào trong đêm tuyết rơi. Nhưng cũng chính ở đó, tôi học được cách trưởng thành — không chỉ để sống sót, mà để sống tốt.

Bây giờ, mỗi lần trở lại Nga, tôi vẫn thấy mình như trở về nhà. Tver không còn là nơi tôi học tập nữa, nhưng luôn là nơi tôi thuộc về, theo một cách rất riêng. Những con đường cũ, hàng cây dọc bờ sông Volga, những cửa tiệm nhỏ nơi tôi từng mua bánh mì đen… tất cả đều in đậm trong tim tôi, như một mảnh ghép của cuộc đời.

Nước Nga trong tôi — không chỉ là một đất nước. Đó là một quãng đời, một thanh xuân, một ký ức dịu dàng mà tôi sẽ mang theo mãi mãi. Dù ai có hỏi du học Nga có đáng không, tôi sẽ không ngần ngại mà nói: “Đáng vô cùng”. Không chỉ vì tấm bằng, mà vì những năm tháng ấy đã dạy tôi biết yêu, biết học, biết sống — bằng cả trái tim mình.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình