Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Cùng nhau kiến tạo tương lai với Học bổng Nga!

Khám phá cơ hội và vững bước vào tương lai với Học bổng du học Liên bang Nga.

Dưới tán bạch dương là một thời thanh xuân

Có những miền đất đi qua cuộc đời ta như một cơn gió thoảng — nhẹ tênh, chóng quên. Nhưng cũng có nơi in hằn vào ký ức, như dấu chân không thể xoá trên tuyết đầu mùa. Với tôi, nước Nga là một nơi như thế.

Tôi không đến nước Nga bằng giấc mơ lãng mạn thuở nhỏ, cũng không phải vì một kế hoạch được vạch sẵn từ lâu. Tình cờ, nhưng không hề ngẫu nhiên — tôi được trao cơ hội du học Nga bằng một suất học bổng hiệp định, và từ ngày đặt chân đến xứ sở bạch dương, tôi biết mình đã bước vào một hành trình không chỉ là học tập, mà còn là hành trình lớn lên, hành trình hiểu hơn về con người, thế giới, và cả chính mình.

Hành trình bắt đầu từ một cuộc gọi bất ngờ

Năm đó, tôi là sinh viên năm thứ hai khoa Vật lý, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội I. Cuộc sống của tôi xoay quanh giảng đường, sách vở và những giờ thực hành. Đó là một nhịp sống bình dị và có phần khép kín, nhất là với một cô gái trầm lặng, chưa từng xa nhà như tôi. Rồi một ngày, cô phụ trách sinh viên gọi tôi lên văn phòng. Giọng cô nhẹ nhàng nhưng khiến tim tôi đập nhanh: “Em được chọn đi du học Nga theo diện học bổng chính phủ.”

Tôi vẫn nhớ mình đã lặng đi vài giây. Không phải vì không vui, mà vì quá bất ngờ. Tôi chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi vòng tay gia đình, rời khỏi Hà Nội quen thuộc để đến một nơi xa đến thế, lạnh đến thế, và… khác đến thế. Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc rất bản năng, tôi gật đầu. Chuyến đi bắt đầu như vậy — một bước ngoặt thầm lặng nhưng mãnh liệt.

Ngày 26 tháng 9 năm 2006, tôi cùng các bạn rời Hà Nội, mang theo hành lý, nỗi nhớ nhà, và vô vàn câu hỏi chưa lời đáp. Tôi không khóc, không phải vì mạnh mẽ, mà vì trong lòng rối bời đến mức không thể thả trôi cảm xúc.

Những ngày đầu làm quen với mùa thu xứ lạ

Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ đưa tôi đến Moscow — thành phố của ánh vàng mùa thu, của những hàng bạch dương lấp lánh trong nắng sớm và cái lạnh se se đủ để khiến đôi bàn tay tê buốt. Ngay khi bước ra khỏi sân bay, tôi đã bị choáng ngợp bởi không khí thu Nga: lạnh lẽo nhưng cũng đầy thi vị. Những hàng cây bên đường nhuộm vàng như một bức tranh sơn dầu khổng lồ mà thiên nhiên vẽ bằng tất cả sự hào phóng của mình.

Từ thủ đô, chúng tôi tiếp tục hành trình tới — nơi tôi sẽ sống và học tập trong bảy năm tiếp theo tại Đại học Tổng hợp quốc gia Belgorod. Một thành phố nhỏ hơn, yên bình hơn, nhưng chính sự yên bình ấy lại là mảnh đất lý tưởng để tôi bắt đầu làm quen với tiếng Nga, với văn hóa Nga, với cuộc sống tự lập nơi xứ người.

Ban đầu, mọi thứ đều là thử thách: thời tiết, ngôn ngữ, ẩm thực và cả sự cô đơn. Nhưng rồi, như bao du học sinh Nga khác, tôi học cách tự mình nấu ăn, tự bắt xe buýt, tự đi khám bệnh, và quan trọng nhất, học cách mở lòng với những con người tưởng như xa lạ nhưng lại ấm áp vô cùng.

Tác giả đứng trước Bảo tàng Lịch sử quốc gia Nga trên Quảng trường Đỏ.

Từ trái tim đến tâm hồn của nước Nga

Năm 2013, sau khi hoàn thành chương trình học ở Belgorod, tôi tiếp tục trở thành nghiên cứu sinh tại Đại học Tổng hợp hữu nghị các dân tộc Nga ở Moscow. Đây là giai đoạn tôi hiểu sâu hơn về nước Nga — không chỉ qua sách vở, mà qua từng con phố, từng nhịp sống.

Những lúc rảnh rỗi, tôi cùng bạn bè đi dạo ở phố cổ Arbat — nơi được mệnh danh là “tâm hồn của nước Nga”. Ở đó, tôi cảm nhận được những tầng sâu văn hóa Nga qua từng viên gạch lát đường, qua tiếng đàn guitar của những nghệ sĩ đường phố, qua các quán cà phê mang hơi thở cổ điển và lối kiến trúc đầy duyên dáng.

Rồi có lần, đứng trước Quảng trường Đỏ, giữa khung cảnh nguy nga của Điện Kremlin và Nhà thờ Thánh Basil, tôi chợt hiểu vì sao người ta gọi nơi đây là “trái tim của nước Nga”. Một trái tim không chỉ đập bằng ánh sáng và lịch sử, mà còn bằng tình người — thứ đã sưởi ấm tôi qua bao mùa đông giá rét.

Những bàn tay ấm trong những ngày lạnh giá

Có một ngày tuyết đổ dày, tôi quên mang găng tay khi đi học. Đôi bàn tay tím tái, run rẩy vì lạnh. Lúc ấy, một bà lao công người Nga gọi tôi lại, rút trong túi ra một đôi găng tay len cũ và dúi vào tay tôi: “Cầm lấy, cháu không nên đi ngoài trời thế này.” Tôi nghẹn ngào cảm ơn, không kịp hỏi tên bà. Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ cái ấm từ bàn tay bà — cái ấm thấm sâu hơn cả lò sưởi.

Trong suốt thời gian du học Nga, tôi nhận được rất nhiều sự quan tâm như thế từ thầy cô, bạn bè và cả những người Nga xa lạ. Cô giáo chủ nhiệm Lazerkova từng mang thuốc đến tận ký túc xá khi tôi sốt cao. Thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh, tiến sĩ Aleksey, từng đưa tôi đi bệnh viện khi tôi đau bụng trong chuyến đi nghiên cứu ở . Những hành động giản dị ấy, đối với tôi, là món quà vô giá. Nhờ họ, tôi thấy mình không cô đơn. Nhờ họ, tôi trưởng thành.

Có thể nói, phần lớn con người tôi hôm nay là nhờ nước Nga và những người Nga đã chạm đến, đã nâng đỡ tôi trong những năm tháng thanh xuân nhiều chông chênh.

Khi dòng suối ký ức vẫn còn chảy

Sau 13 năm miệt mài với sách vở, tôi trở về nước, mang theo hành trang là tấm bằng, tri thức, và cả một trái tim đầy thương mến dành cho nước Nga. Tôi may mắn được công tác tại Trung tâm Nhiệt đới Việt–Nga — nơi mà tình hữu nghị giữa hai dân tộc vẫn đang được tiếp nối bằng công việc và hợp tác hằng ngày.

Mỗi khi ai đó hỏi tôi về học bổng Nga, tôi không chỉ kể về chương trình đào tạo chất lượng, hay cơ hội tiếp cận nền khoa học tiên tiến. Tôi thường kể nhiều hơn về con người — về cô lao công, về thầy giáo ở Novosibirsk, về một đôi găng tay len và những bữa cơm Nga ấm áp.

Bởi du học Nga với tôi không chỉ là học — mà là sống, là yêu, là khắc ghi. Và tôi vẫn luôn mong một ngày được trở lại xứ sở bạch dương, để được hít hà mùi tuyết đầu mùa, được nghe lại giọng nói trầm ấm của người dân nơi đây, và để nói lời cảm ơn – từ trái tim – với đất nước đã cho tôi “một thời để nhớ”.

Nguồn tin: Quân đội nhân dân

Chia sẻ với bạn bè và gia đình