
Một khoảng trời Nga trong tôi
Trời như sắp mưa, cái âm u của ngày cuối tuần khiến tôi không muốn bước chân ra ngoài, chỉ muốn ở nhà, cầm cuốn album ảnh lên và chìm vào những ký ức năm tháng ở Nga. Những bức hình cũ kỹ như đưa tôi về với những ngày đầu xa lạ, rạo rực và cũng đầy những thử thách của một du học sinh. Nước Nga với tôi không chỉ là một vùng đất học tập, mà còn là một khoảng trời ký ức ấm áp, đượm tình thầy cô, bạn bè và cả những ngày tháng tự mình trưởng thành. Bước chân sang nước Nga, tôi như lạc vào một thế giới khác, với ngôn ngữ xa lạ, khí hậu giá lạnh và những nét văn hóa mà tôi chỉ từng nghe qua sách vở. Hành trình du học Nga của tôi bắt đầu với năm học…

Một thuở Tver và những mùa nhớ không tên
Có những miền ký ức chẳng bao giờ phai, không phải vì nó quá đặc biệt, mà bởi nó đã từng là nơi chạm đầu tiên với bao điều lần đầu tiên trong đời — lần đầu xa nhà, lần đầu học cách tự lập, lần đầu nếm mùa đông tuyết phủ trắng trời… Nước Nga trong tôi không phải là những quảng trường tráng lệ, không chỉ là tượng đài lịch sử hay những buổi học đầy thử thách bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ, mà còn là những ngày nắng cuối thu êm đềm nơi công viên nhỏ ở thành phố Tver, là bưu điện cũ nơi tôi gửi bức thư đầu tiên về cho mẹ, là tiếng Nga ấm áp của một bà cụ bán táo gọi tôi là “con gái”. Tôi đã đến nước Nga như thế — một cô gái trẻ, tay xách vali,…

Mười năm nơi tuyết trắng và những điều không thể quên
Mỗi người đều có một miền ký ức để nhớ về — đôi khi đó là một con phố nơi ta lớn lên, đôi khi là một ánh mắt, một tiếng nói cũ… Riêng tôi, đó là nước Nga. Không phải những tượng đài uy nghi, những cung điện tráng lệ hay những cánh rừng phủ tuyết trắng, mà là cảm giác rất lặng, rất sâu khi nghĩ về mười năm tuổi trẻ mình đã sống và lớn lên nơi ấy — một phần đời mà có lẽ đến tận sau này, tôi vẫn chưa thể gọi tên một cách trọn vẹn. Tôi đến Nga vào một ngày cuối đông, tuyết rơi trắng đường, gió lạnh cắt da. Chúng tôi — những chàng lính trẻ tuổi đôi mươi — mang theo hành trang là giấc mơ và niềm tự hào khi được cử đi du học Nga theo diện học…

Những mùa tuyết trắng còn đọng trong tim
Có những buổi chiều mưa Hà Nội làm lòng người bỗng se lại — không phải vì lạnh, mà vì nhớ. Nhớ một khoảng trời xa nơi tuyết rơi trắng xóa, nơi từng trang sách tiếng Nga được lật giở trong những căn phòng nhỏ ấm áp tình thầy trò. Tôi vẫn thường bảo với bạn bè rằng: thanh xuân của mình có mùi tuyết đầu mùa, mùi giấy cũ và cả mùi của nỗi nhớ. Nhớ nước Nga, nhớ cô Orekhova, và nhớ chính mình của năm tháng tuổi trẻ ấy. Nhiều năm đã trôi qua từ ngày tôi rời Viện Pushkin, kết thúc gần một năm học chuyển tiếp tiếng Nga tại thủ đô Moscow. Ấy vậy mà có những ký ức chưa bao giờ mờ. Chỉ cần một tiếng chuông điện thoại, một tin nhắn hỏi han, hay đơn giản là một cơn mưa mùa hạ… là…

Khi nước Nga hóa thành quê hương thứ hai
Mỗi lần Hà Nội vào thu, tôi lại thấy lòng mình như se lại. Không hẳn vì tiết trời chớm lạnh, mà vì có một điều gì đó rất sâu, rất cũ đang trở mình trong ký ức. Có lẽ là mùi lá vàng mục sau mưa, hay tiếng xe điện lách cách qua phố Tràng Tiền — tất cả như gợi về một nơi xa xăm, nơi từng là giấc mơ và cũng là một phần thanh xuân của nhiều thế hệ: nước Nga. Tôi không thuộc thế hệ những người đi du học Nga bằng vé máy bay thời hiện đại. Câu chuyện tôi mang theo không phải là của riêng tôi, mà là ký ức tôi được thừa hưởng — từ ông tôi, một người lính từng sát cánh cùng chuyên gia Liên Xô giữa rừng già chiến trận, rồi sau đó lại cắp sách sang học…

Mùa thu cuối cùng bên ông ở nước Nga
Có những mảnh ký ức không bao giờ phai. Không ồn ào, không hào nhoáng, chỉ lặng lẽ len lỏi qua năm tháng, rồi một ngày nào đó bỗng ùa về — như cơn gió se se của mùa thu đầu tiên tôi đặt chân đến nước Nga. Giữa thành phố Ivanovo trầm mặc, nơi tôi đã sống suốt hơn một thập kỷ, có một câu chuyện nhẹ nhàng mà tôi muốn giữ lại, kể lại, như một lời thì thầm với chính mình, và với những ai đang mang trong tim giấc mơ du học Nga. Ký ức ấy bắt đầu bằng sự tình cờ, rồi trở thành nhân duyên. Và kết thúc trong một buổi sáng mùa xuân, khi tuyết tan chảy dưới ánh nắng cuối tháng Ba. Nhưng tất cả không mất đi — nó hóa thành ngọn lửa âm ỉ sưởi ấm tôi suốt những năm…

Hành trình từ sinh viên tại Nga đến nhiếp ảnh gia nghệ thuật
Nguyễn Minh Đức – cựu du học sinh chuyên ngành Luật tại Liên bang Nga, là một trong số những người trẻ tiêu biểu tận dụng tốt cơ hội từ học bổng Nga để vừa phát triển học thuật, vừa khám phá và khẳng định đam mê nghệ thuật. Tốt nghiệp thạc sĩ loại xuất sắc, anh từng là giảng viên Trường Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh, nhưng sau đó đã quyết định rẽ hướng hoàn toàn để theo đuổi con đường nhiếp ảnh chuyên nghiệp. Chính nước Nga, nơi anh từng du học, là nơi khơi nguồn cho những bộ ảnh mang đậm chất thơ và là điểm khởi đầu của một phong cách nghệ thuật rất riêng, được đông đảo bạn trẻ yêu thích. Đam mê nghệ thuật nảy nở từ hành trình du học tại Nga Nguyễn Minh Đức từng là sinh viên xuất sắc…

Mùi ngải cứu trong gió xuân xứ lạ
Mỗi người mang trong mình một mùi hương gắn liền với ký ức tuổi trẻ — có người nhớ hương thơm tóc mẹ, có người nhớ mùi đất sau cơn mưa đầu hè. Còn tôi, có một mùi hương cứ len lỏi mỗi độ xuân về, dù đã trở lại Việt Nam bao năm rồi vẫn không nguôi — đó là mùi ngải cứu ở nước Nga. Nó không chỉ là hương của một loài cây thuốc, mà còn là mùi của sự sống, của những tháng ngày chênh vênh nơi xứ người, của một tình cảm cô trò đầy bất ngờ và ấm áp, nơi giữa mùa đông băng giá tôi đã tìm thấy một mùa xuân rất đỗi dịu dàng. Những ngày đầu bỡ ngỡ và nỗi nhớ rau quê Năm ấy, tôi là một trong mười sinh viên nhận được học bổng Nga theo học thạc sĩ…

Ký ức sâu đậm của cựu học viên từng học tại Nga
Thượng tá Lê Đức Đoàn – người từng có nhiều năm công tác trong lực lượng Cảnh sát giao thông Công an Hà Nội, được biết đến không chỉ bởi sự tận tâm, trách nhiệm trong công việc mà còn vì khả năng sử dụng tiếng Nga lưu loát. Ông là một trong số ít cán bộ ngành công an được cử đi du học Nga theo hệ học bổng hiệp định vào những năm 1980. Tốt nghiệp Trường Đại học Pháp luật thuộc Bộ Nội vụ Liên Xô (nay thuộc Liên bang Nga), ông đã có gần 5 năm sinh sống và học tập tại thành phố Oryol – nơi gắn liền với những kỷ niệm sâu sắc của thời trai trẻ. Sau hơn ba thập kỷ kể từ ngày về nước, Thượng tá Lê Đức Đoàn vẫn ấp ủ một mong muốn giản dị nhưng đầy ý nghĩa:…

Giảng viên Đại học Hùng Vương bảo vệ luận án tiến sĩ tại RUDN
Là giảng viên Khoa Khoa học Tự nhiên, Trường Đại học Hùng Vương, nghiên cứu sinh Nguyễn Mạnh Hùng đã hoàn thành chương trình đào tạo tiến sĩ Hóa học Hữu cơ tại Đại học Tổng hợp Hữu nghị các dân tộc Nga (RUDN University), một trong những trường đại học Nga hàng đầu. Ngày 16/6/2020, anh đã bảo vệ thành công luận án tiến sĩ với đề tài mang tính chuyên sâu cao trong lĩnh vực Hóa học Hữu cơ, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong sự nghiệp nghiên cứu và đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao cho tỉnh Phú Thọ nói riêng và Việt Nam nói chung. Bảo vệ luận án tiến sĩ trong bối cảnh đặc biệt Trong bối cảnh dịch Covid-19 diễn biến phức tạp trên toàn cầu, RUDN University đã linh hoạt tổ chức buổi bảo vệ luận án theo hình…

Nơi tôi gọi là quê hương thứ hai
Tôi vẫn nhớ rất rõ những buổi chiều đầu thu, khi gió mơn man trên những hàng bạch dương vàng úa, mặt hồ phản chiếu bầu trời xám trong veo của nước Nga. Đó không phải là ký ức đơn lẻ, mà là cảm giác bao trùm, sâu sắc và khó gọi tên — thứ cảm giác chỉ có thể đến khi một vùng đất không chỉ là nơi ta từng sống, mà đã trở thành một phần máu thịt. Tôi không sinh ra ở Nga. Nhưng bằng một cách nào đó, tâm hồn tôi đã lớn lên ở đó. Từng trang sách, từng mùa đông tuyết phủ, từng cánh tay dịu dàng của thầy cô, từng lời nói đầu tiên bằng tiếng Nga — tất cả in hằn nơi trái tim. Mỗi lần nhắc đến du học Nga, tôi lại như thấy chính mình của tuổi mười lăm, tay…

Nắng ở lại trên hàng bạch dương
Tôi bắt đầu yêu nước Nga từ một chiều tháng tám, khi tình cờ đọc được vài dòng thơ Nga dịch lại bằng tiếng Việt. Những câu chữ mềm mại như tuyết, nhưng đọng lại nơi tim lại là thứ ấm áp không thể diễn tả thành lời. Tình yêu ấy dần lớn lên trong tôi như thứ tình cảm kỳ lạ mà không cần lý do rõ ràng — chỉ là cảm thấy gần gũi, thiết tha, như thể mình đã từng sống nơi ấy, từng bước trên tuyết trắng, từng ngước nhìn trời xanh ở một chiều Moskva xa xôi. Rồi hôm nay, đọc lại những ký ức của dịch giả Thúy Toàn — người cả đời gắn bó với văn học Nga, tôi thấy mình như chạm được vào một phần tuổi trẻ của ông, cũng là một phần giấc mơ mà tôi từng có. Có những…

Chàng trai Việt Nam đạt thủ khoa tại SPbPU
Nguyễn Tiến Hoàng, chàng sinh viên Việt Nam xuất sắc đã tốt nghiệp thủ khoa ngành Thiết kế, vận hành, kỹ thuật Nhà máy điện hạt nhân tại trường Đại học Bách Khoa Saint Petersburg (SPbPU) năm 2020, là minh chứng sống động cho hành trình học tập vượt khó cùng học bổng Nga. Sinh ra và lớn lên tại Pleiku, một thị trấn nhỏ còn nhiều hạn chế về giáo dục, Hoàng từng ước mơ trở thành bác sĩ để cứu mẹ khỏi bệnh. Tuy nhiên, với sự thay đổi của cuộc đời và niềm đam mê kỹ thuật, cậu đã theo học kỹ thuật vật lý tại một trong những đại học danh tiếngnhất của Nga và xuất sắc nhận được học bổng chính phủ toàn phần. Quan điểm xuyên suốt của Hoàng là sự kiên trì học tập và lòng biết ơn đối với nền giáo dục…

Dưới mái trường tuyết trắng, những mùa nhớ không tên
Thỉnh thoảng, vào một buổi chiều yên tĩnh, khi nhạc Tchaikovsky vô tình ngân lên từ đâu đó, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống như một vệt khói mỏng giữa mùa đông nước Nga. Cái cảm giác ấy — một chút lạnh, một chút trong trẻo, một chút cô đơn nhưng lấp lánh ánh sáng — luôn kéo tôi trở về những năm tháng cũ. Những ngày tôi còn là một sinh viên trẻ, rời đất nước, rời gia đình, mang theo hành trang mỏng manh của tuổi đôi mươi, để lên đường du học theo học bổng Nga, thực hiện giấc mơ làm báo của mình giữa thành phố Moskva cổ kính. Có những ký ức không cần phải nhắc lại bằng lời, chỉ cần một mùi hương gợi nhớ, một tên gọi thân quen, hay một thoáng se lạnh như làn hơi tuyết, là đã đủ khiến…

Giấc mơ mùa tuyết trắng và những năm tháng không quên
Thành phố Saint Petersburg một buổi chiều đầu thu. Trời đã bắt đầu lạnh hơn, những hàng cây vàng ruộm đứng yên trong gió, và tôi – một cậu sinh viên năm hai – đang ngồi trong phòng ký túc nhỏ xíu của mình, chợt thấy lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Vừa đọc xong một bài viết chia sẻ kỷ niệm du học Nga, tôi như thấy cả một thời tuổi trẻ của mình ùa về. Những bỡ ngỡ đầu tiên, những ngày mùa đông dài bất tận, những giờ học tiếng Nga đến căng não… và cả những buổi chiều đầy nắng trong sân trường Herzen cũng trở nên sống động đến lạ. Tôi viết những dòng này không chỉ để kể lại, mà còn như để giữ lấy một phần ký ức đang chậm rãi trôi qua từng mùa tuyết. Nếu bạn đang ấp ủ…