
Những mùa tuyết chưa từng chạm tới
Tôi chưa từng đến Nga. Chưa từng bước qua quảng trường Đỏ, chưa một lần thấy tuyết rơi, chưa nếm thử món súp củ cải đỏ bốc khói trong những chiều đông lạnh giá. Nhưng không hiểu vì sao, nước Nga lại in dấu sâu đậm trong ký ức của tôi như thể tôi đã từng sống ở đó từ rất lâu rồi. Tôi lớn lên trong căn nhà nhỏ nơi tiếng Nga vang lên mỗi dịp tháng Mười, tháng Năm — khi cả gia đình quây quần bên chiếc tivi cũ, nghe lại những bài hát Xô viết quen thuộc mà bố tôi vẫn thường ngân nga theo. “Chiều Mát-xcơ-va”, “Kachiusa”, “Đôi bờ”… Những giai điệu ấy, cùng ánh mắt bố lúc lặng đi giữa màn hình đen trắng, đã gieo vào tôi một tình cảm đặc biệt với nước Nga — không ồn ào, nhưng bền bỉ và…

Dưới những mùa tuyết trắng ấy
Chiều nay, tôi ngồi một mình bên cửa sổ. Cơn gió nhẹ thổi qua những hàng cây ven đường mang theo mùi nắng muộn của tháng Tám. Trên tay tôi là tấm ảnh cũ, góc đã sờn, màu đã nhạt — tôi và những người bạn đồng hành năm ấy, giữa trời Nga xa xôi, mỉm cười rạng rỡ dưới một tán bạch dương phủ tuyết trắng. Có những ký ức tưởng như ngủ yên rất lâu, chỉ cần một ánh nhìn, một tiếng gọi, một mùi hương thoảng qua… là đủ để chúng thức dậy nguyên vẹn, như thể chỉ mới hôm qua. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng: “Nga không phải là một đất nước, mà là một trạng thái của tâm hồn”. Và quả thật, nước Nga trong tôi — không chỉ là một nơi chốn — mà còn là một phần tuổi trẻ, một phần…

Niềm cảm hứng khoa học từ nước Nga trong trái tim tiến sĩ
Đại úy, Tiến sĩ Nguyễn Hoàng Anh – Trợ lý Kế hoạch khoa học tại Chi nhánh phía Nam, Trung tâm Nhiệt đới Việt – Nga – là một trong những trường hợp tiêu biểu của thế hệ trí thức trẻ Việt Nam trưởng thành từ nền giáo dục Nga. Với gần 11 năm học tập và nghiên cứu tại Đại học Xây dựng Quốc gia Moscow, chuyên ngành Cơ học kết cấu, theo diện học bổng hiệp định giữa Chính phủ Việt Nam và Liên bang Nga, Nguyễn Hoàng Anh không chỉ đạt thành tích học tập xuất sắc, mà còn mang trong mình niềm đam mê sâu sắc với khoa học – điều mà anh xem là tinh thần cốt lõi trong văn hóa và con người Nga. Từ sinh viên dự bị đến học vị tiến sĩ Năm 2003, theo phân công của Bộ Giáo dục và…

Nước Nga trong tim người lính
Có những ký ức không nằm trong ảnh, cũng không thể kể hết bằng lời — chúng ở lại trong lòng người, trong ánh mắt, trong những buổi chiều gió lạnh thoảng qua một bài hát cũ. Với tôi, nước Nga là như thế. Là một điều gì đó rất rộng lớn và mênh mang, vừa là kỷ niệm, vừa là niềm tin — không chỉ của riêng tôi, mà còn là hành trang của cả một thế hệ đi trước. Tôi từng sống ở Nga. Nhưng trước khi tự mình đặt chân đến xứ sở bạch dương, tình yêu ấy đã bắt đầu từ câu chuyện của người cha — một sĩ quan hải quân, người đã dành những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ để học tập và trưởng thành từ đất nước xa xôi ấy. Cha truyền cho tôi tình cảm với nước Nga không bằng…

Giữa rừng bạch dương, tôi tìm thấy một người bạn
Có những ngày, chỉ một bài viết hay một hình ảnh cũng đủ làm sống dậy trong tim ta cả một khoảng trời ký ức. Tôi vừa đọc xong một bài chia sẻ về những năm tháng du học Nga, và lòng bỗng chùng xuống. Không hẳn là nỗi buồn, cũng chẳng phải niềm vui thuần túy — mà là cảm giác bồi hồi, như khi ta bất chợt tìm lại một tấm ảnh cũ, phủ đầy bụi thời gian. Nơi ấy, tôi từng sống, từng lớn lên, từng có một người bạn mà đến giờ, tôi vẫn xem là món quà quý giá nhất mà nước Nga dành tặng cho mình. Năm tôi hai mươi tuổi, lần đầu tiên rời quê nhà để đi tới một nơi cách hàng ngàn cây số, nơi mà ngôn ngữ, con người, khí hậu… đều lạ lẫm. Tôi đến đó với một suất…

Dưới tán bạch dương là một thời thanh xuân
Có những miền đất đi qua cuộc đời ta như một cơn gió thoảng — nhẹ tênh, chóng quên. Nhưng cũng có nơi in hằn vào ký ức, như dấu chân không thể xoá trên tuyết đầu mùa. Với tôi, nước Nga là một nơi như thế. Tôi không đến nước Nga bằng giấc mơ lãng mạn thuở nhỏ, cũng không phải vì một kế hoạch được vạch sẵn từ lâu. Tình cờ, nhưng không hề ngẫu nhiên — tôi được trao cơ hội du học Nga bằng một suất học bổng hiệp định, và từ ngày đặt chân đến xứ sở bạch dương, tôi biết mình đã bước vào một hành trình không chỉ là học tập, mà còn là hành trình lớn lên, hành trình hiểu hơn về con người, thế giới, và cả chính mình. Hành trình bắt đầu từ một cuộc gọi bất ngờ Năm đó,…

Những chuyến tàu mang tôi về nước Nga thương nhớ
Có những miền đất dù xa cách hàng nghìn cây số, dù thời gian có trôi đi, vẫn luôn ngự trị trong lòng ta như một nỗi nhớ da diết, mơ màng. Với tôi, nước Nga là một miền ký ức như thế — rộng lớn, mênh mông và đầy ắp những câu chuyện không bao giờ phai nhạt. Từ lần đầu đặt chân đến đó vào mùa thu năm 1976, tôi đã biết rằng mình sẽ còn trở lại, còn đi về giữa hai đất nước như một phần máu thịt không thể tách rời. Nước Nga không chỉ là những dãy núi tuyết hay rừng thông trải dài bất tận. Với tôi, đó còn là những con người chân thành, những buổi chiều nắng vàng trải dài trên những thảo nguyên mênh mông, là cả những câu chuyện đời thường xen lẫn tình yêu thương và lòng quý…

Giữa nước Nga, tôi đã lớn lên lần nữa
Có những ký ức không cần ai nhắc, không cần ghi lại, vẫn mãi nằm yên trong một góc trái tim. Với tôi, nước Nga là một phần như thế — một miền ký ức không màu mè, không khoa trương, nhưng sâu lắng và đầy xúc động. Chỉ cần ai đó nhắc đến “xứ sở bạch dương”, tôi lại thấy mình quay về những ngày cũ — nơi tuổi trẻ tôi từng sống, từng học, từng tin yêu và lớn lên. Tôi từng nghĩ con đường đời mình sẽ trôi theo một hướng khác. Nhưng rồi, cơ duyên lại đưa tôi đến nước Nga — một hành trình bắt đầu từ điều không ngờ tới, để rồi in đậm mãi trong từng nếp nghĩ, từng chọn lựa sau này. Du học Nga không chỉ là quãng đường học tập, mà là những tháng năm tôi học làm người giữa…

Hành trình trở thành người thầy của cựu du học sinh Nga
Vũ Nguyễn Sơn Tùng, giảng viên thuộc Tổ Bộ môn Phương trình vi phân và Hệ động lực, Khoa Toán cơ – Tin học, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, là cựu du học sinh Nga từng học tập và làm nghiên cứu sinh tại Đại học Sư phạm Quốc gia Moscow và Đại học Tổng hợp Quốc gia Moscow Lomonosov – hai trong số những đại học Nga hàng đầu. Khởi đầu sự nghiệp học thuật nhờ học bổng toàn phần, được cấp bởi chính phủ Liên bang Nga, thầy Tùng không chỉ xuất sắc về chuyên môn mà còn để lại ấn tượng sâu sắc bởi phương pháp giảng dạy gần gũi, lấy người học làm trung tâm. Quan điểm chủ đạo xuyên suốt hành trình của thầy là “truyền cảm hứng học tập, kết nối thầy – trò bằng sự đồng hành”. Dấu ấn của một…

Cựu sinh viên Việt chúc mừng kỷ niệm thành lập Đại học Nga
Ngày 7 tháng 11 tại Hà Nội, đông đảo cựu sinh viên Việt Nam từng học tập tại Đại học Kinh tế Quốc dân Saint Petersburg (SPbGEU, Liên bang Nga) đã tổ chức buổi gặp mặt thân mật để kỷ niệm 90 năm thành lập ngôi trường cũ. Sự kiện không chỉ là dịp để ôn lại ký ức sinh viên, tri ân thầy cô, mà còn khẳng định vai trò ngày càng lớn mạnh của cộng đồng cựu du học Nga tại Việt Nam – những người từng nhận học bổng Nga, nay đã và đang đóng góp tích cực cho sự phát triển kinh tế, xã hội đất nước. Gặp gỡ ấm áp, tri ân và gắn kết Được tổ chức thường niên vào mùa thu, buổi gặp mặt năm nay của Hội Cựu sinh viên SPbGEU tại Việt Nam tiếp tục là minh chứng cho tình cảm…

Trong đôi mắt nghiêm khắc là một trái tim Nga
Có lẽ, bất kỳ ai từng du học Nga, từng chạm vào những mùa thu vàng hay lặng nhìn tuyết rơi bên ô cửa kính, đều mang trong lòng một miền ký ức rất riêng. Một ký ức không chỉ về phong cảnh, về ngôn ngữ, mà còn là về những con người — những người thầy, người cô, người bạn đã lặng lẽ gieo vào ta những điều quý giá nhất. Với tôi, nước Nga chính là nơi ấy. Một miền đất không chỉ dạy tôi tri thức, mà dạy tôi cả cách làm người — nghiêm khắc, tử tế, và tận tụy. Tôi từng nghĩ hành trình du học Nga sẽ chỉ là những năm tháng học tập, rồi tốt nghiệp trở về. Nhưng không, hóa ra, đó là cả một quãng đời khiến tôi nhớ mãi không quên. Và hơn hết, là một người, một người giáo…

Một khoảng trời Nga trong tôi
Trời như sắp mưa, cái âm u của ngày cuối tuần khiến tôi không muốn bước chân ra ngoài, chỉ muốn ở nhà, cầm cuốn album ảnh lên và chìm vào những ký ức năm tháng ở Nga. Những bức hình cũ kỹ như đưa tôi về với những ngày đầu xa lạ, rạo rực và cũng đầy những thử thách của một du học sinh. Nước Nga với tôi không chỉ là một vùng đất học tập, mà còn là một khoảng trời ký ức ấm áp, đượm tình thầy cô, bạn bè và cả những ngày tháng tự mình trưởng thành. Bước chân sang nước Nga, tôi như lạc vào một thế giới khác, với ngôn ngữ xa lạ, khí hậu giá lạnh và những nét văn hóa mà tôi chỉ từng nghe qua sách vở. Hành trình du học Nga của tôi bắt đầu với năm học…

Một thuở Tver và những mùa nhớ không tên
Có những miền ký ức chẳng bao giờ phai, không phải vì nó quá đặc biệt, mà bởi nó đã từng là nơi chạm đầu tiên với bao điều lần đầu tiên trong đời — lần đầu xa nhà, lần đầu học cách tự lập, lần đầu nếm mùa đông tuyết phủ trắng trời… Nước Nga trong tôi không phải là những quảng trường tráng lệ, không chỉ là tượng đài lịch sử hay những buổi học đầy thử thách bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ, mà còn là những ngày nắng cuối thu êm đềm nơi công viên nhỏ ở thành phố Tver, là bưu điện cũ nơi tôi gửi bức thư đầu tiên về cho mẹ, là tiếng Nga ấm áp của một bà cụ bán táo gọi tôi là “con gái”. Tôi đã đến nước Nga như thế — một cô gái trẻ, tay xách vali,…

Mười năm nơi tuyết trắng và những điều không thể quên
Mỗi người đều có một miền ký ức để nhớ về — đôi khi đó là một con phố nơi ta lớn lên, đôi khi là một ánh mắt, một tiếng nói cũ… Riêng tôi, đó là nước Nga. Không phải những tượng đài uy nghi, những cung điện tráng lệ hay những cánh rừng phủ tuyết trắng, mà là cảm giác rất lặng, rất sâu khi nghĩ về mười năm tuổi trẻ mình đã sống và lớn lên nơi ấy — một phần đời mà có lẽ đến tận sau này, tôi vẫn chưa thể gọi tên một cách trọn vẹn. Tôi đến Nga vào một ngày cuối đông, tuyết rơi trắng đường, gió lạnh cắt da. Chúng tôi — những chàng lính trẻ tuổi đôi mươi — mang theo hành trang là giấc mơ và niềm tự hào khi được cử đi du học Nga theo diện học…

Những mùa tuyết trắng còn đọng trong tim
Có những buổi chiều mưa Hà Nội làm lòng người bỗng se lại — không phải vì lạnh, mà vì nhớ. Nhớ một khoảng trời xa nơi tuyết rơi trắng xóa, nơi từng trang sách tiếng Nga được lật giở trong những căn phòng nhỏ ấm áp tình thầy trò. Tôi vẫn thường bảo với bạn bè rằng: thanh xuân của mình có mùi tuyết đầu mùa, mùi giấy cũ và cả mùi của nỗi nhớ. Nhớ nước Nga, nhớ cô Orekhova, và nhớ chính mình của năm tháng tuổi trẻ ấy. Nhiều năm đã trôi qua từ ngày tôi rời Viện Pushkin, kết thúc gần một năm học chuyển tiếp tiếng Nga tại thủ đô Moscow. Ấy vậy mà có những ký ức chưa bao giờ mờ. Chỉ cần một tiếng chuông điện thoại, một tin nhắn hỏi han, hay đơn giản là một cơn mưa mùa hạ… là…